Chương 31: (Vô Đề)

Vết thương trêи đầu lưỡi của Triệu Quân Khiêm sau khi bôi thuốc một ngày vẫn không khỏi. Có lẽ thời tiết gần đây hanh khô, đễ khiến cho cơ thể bốc hỏa, khiến chứng viêm nghiêm trọng hơn không ít.

Thư ký Lý biết được liền nhanh chóng gọi bác sĩ đến xem qua một chút. Bác sĩ kiểm tra xong nói không có việc gì, người trẻ tuổi nhu cầu cũng lớn, ăn thêm thức ăn thanh mát cộng thêm uống thuốc hạ sốt không đến hai ngày sẽ khỏi.

Chỉ là trước khi rời đi ông còn để lại lời dặn dò tương đối đặc biệt.

"Tiên sinh gần đây thích hợp tu thân dưỡng tính, có nhu cầu cũng phải chờ miệng vết thương lành trước đã, lần sau chuyện phòng the không cần kịch liệt như vậy."

Triệu Quân Khiêm "…"

Thư ký Lý "? ? ?"

Triệu Quân Khiêm sắc mặt hơi trầm xuống, tâm tình không tính là tốt.

Mà thư ký Lý vẻ mặt mờ mịt, chờ trợ lý Tôn tiễn bác sĩ đi ra khỏi phòng, anh mới mạnh mẽ phản ứng lại.

"Sếp, ngài…" Thư ký Lý muốn nói lại thôi.

Nói là thư ký bên người giám đốc nhưng tại sao anh không biết ông chủ nhà mình gần đây có làm phương diện kia, cả mấy chục năm qua cũng chỉ có lần duy nhất ở khách sạn lần trước.

Đúng rồi, không phải lại là Kiều tiểu thư chứ? Ngoài cô ấy ra cũng không còn người nào khác.

Chẳng lẽ hai người tại bọn họ lén lút qua lại với nhau từ lâu ?

Thư ký Lý nâng gọng kính dưới mắt, mắt kính lóe lên một tia sáng, anh liền bừng tỉnh đại ngộ.

Triệu Quân Khiêm bị người khác hiểu lầm cũng không cố ý giải thích, chút chuyện này cũng không đáng để anh để ý, chỉ là buổi tối đi ngủ, trong mơ lại tái hiện cảnh tượng đêm hôm đó. Cô gái hương thơm mềm mại, da thịt ấm áp cọ xát vào anh…Khiến anh vô cùng hoài niệm.

Buổi sáng khi tỉnh lại, áo ngủ cùng ga trải giường đều nhớp nháp.

Anh hiếm khi dậy muộn như vậy, phát hiện trêи người toàn thân bê bối liền trầm mặc một lát, sau đó vẫn như thường lệ rời giường, chẳng qua có chút khác biệt với lúc trước, việc đầu tiên anh làm là ném quần áo cùng ga trải giường vào máy giặt.

Trong mấy ngày kế tiếp, sắc mặt Triệu Quân Khiêm vô cùng lạnh, theo như lời của thư ký Lý, giống như người khác thiếu nợ ông chủ bọn họ mấy tỷ.

Giống như lần trước, bọn họ đến tiệm cơm tây ăn cơm, Triệu Quân Khiêm lại gặp được đám tiểu thư Vương Tĩnh dẫn đến.

"Triệu thúc thúc." Vương Tĩnh ngoan ngoãn chạy lên chào hỏi, lại một lần nữa gặp được đại thần, cô còn tưởng đối phương cũng giống mình thích không khí cùng đồ ăn ở đây.

Triệu Quân Khiêm Ừ một tiếng, ánh mắt đảo qua phía sau người cô, lại không thấy bóng dáng mình muốn tìm.

"Lần này sao lại thiếu đi một người?" Anh dường như vô tình hỏi.

Vương Tĩnh nghe được vấn đề này liền sửng sốt một chút, phản ứng kịp thời, biết người anh nhắc đến là ai, sắc mặt không nhịn được thay đổi.

Cô vốn không muốn trả lời, đơn giản đi qua chào hỏi là được rồi, nhưng ánh mắt đối phương dường như xuyên thấu qua người cô, cô kiên trì chưa được vài giây liền sợ hãi.

"A, Triệu thúc thúc nhắc tới là Kiều Nhan sao, lần trước cô ấy buôn bán lời chút tiền nên mới cùng đi, bây giờ có lẽ đã trở về nhà rồi ." Vương Tĩnh thành thật trả lời.

Dù sao người cũng đã rời đi, cô cũng không có cái gì không thể nói.

Triệu Quân Khiêm nghe xong con ngươi trầm xuống, cả người tản ra khí lạnh, cuối cùng hướng sang Vương Tĩnh gật đầu, mang theo đám người xoay người rời đi.

Vương Tĩnh đứng phía sau nhẹ nhàng thở ra, cô đứng chỗng đỡ, đám chị em phía sau theo bản năng toát mồ hôi lạnh, rốt cuộc cũng tiễn được vị tôn sát thần này đi, hù chết bọn họ rồi.

Lúc này Kiều Nhan đã lên mấy chuyến xe, rốt cuộc cũng trở lại Huyện Thành.

Ban đầu cô vốn không tính trở về nhanh như vậy, cô định trước tiên mua phòng ở rồi chuyển hộ khẩu sang đó luôn.

Nhưng mẹ Kiều đột nhiên gọi tới, thông báo chuyện Kiều Lỗi có bạn gái, khiến cô hết sức kinh ngạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!