Chương 30: (Vô Đề)

Màn đêm buông xuống Kiều Nhan ngủ có chút không yên, trong mơ đều là hơi thở cùng hương vị của người ấy, cô tựa như đang mắc kẹt trong vòng tay anh như cá cắn vào lưới câu giãy dụa không thoát ra được.

Buổi sáng, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng chim hót líu lo, cô gái trêи giường giật mình tỉnh giấc, cuối cùng cô cũng thoát ra khỏi chiếc lưới bám chặt đó.

Kiều Nhan ngồi dậy thở ra một hơi, ngơ ngẩn một lát rồi đi thay quần áo, rửa mặt rồi đi xuống lầu ăn sáng.

Dưới lầu mùi cháo thơm phức, bà chủ phòng thuê đã mua cháo cùng bánh bao tiệm cách vách. Cô xuống lầu chào hỏi một chút rồi trực tiếp đi vào trong tiệm ăn.

Hơn mười giờ, Vương Tĩnh gọi điện thoại tới.

Kiều Nhan kỳ thật vẫn đợi điện thoại của cô ấy, chờ biệt thự cùng vòng cổ tìm được chủ nhân mới, có như vậy cô mới mua được nhà cho chính mình.

"Kiều Nhan, chuyện ngày hôm qua, cô cùng Triệu thúc thúc, chú ấy…" Vương Tĩnh vừa mở miệng lại nói đến chuyện này, giọng điệu thử hỏi thăm.

Kiều Nhan dừng một chút, cực kỳ tự nhiên trả lời, "Chuyện hôm qua không phải ngoài ý muốn sao, Triệu thúc thúc gì đó của cô uống nhiều quá, chắc là nhận lầm người ."

Trừ bỏ chuyện nhận định sự thật này, cô cũng không nói một chút chuyện dư thừa nào.

"Hả, đúng vậy. Thiệt thòi cho cô rồi, lúc ấy đáng ra tôi phải bảo vệ cô ." Vương Tĩnh nói quanh co, trong lòng thoáng xin lỗi.

Ngọn núi lớn Triệu gia cao quá, cô không có biện pháp đòi lại công bằng cho cô ấy, chỉ có thể nói vài lời an ủi mà thôi.

Kiều Nhan cười cười không thèm để ý, suy nghĩ một chút còn nói, "Không sao, lúc ấy tôi đã cho anh ta một bạt tai rồi, coi như đã báo thù, cho nên tôi cũng muốn quên nó đi, chúng ta xem như chuyện đó chưa từng xảy ra là được rồi."

Vương Tĩnh cứng lưỡi "… …"

Trách không được lúc cô quay lại, Triệu thúc thúc lại đứng cúi đầu , phỏng chừng lúc đó trêи mặt đã mang dấu tay rồi.

"Kiều Tiểu Nhan, cô thật lớn gan!" Vương Tĩnh yên lặng nói một câu, giọng điệu hơi run.

Ngay cả Triệu Đại Thần cô ấy cũng dám đánh, bổn đại tiểu thư không sợ trời sợ đất, lúc này liền sợ cô! !

Thần sắc giảo hoạt trêи mặt Kiều Nhan cứng đờ, một giây sau vì chính mình giải thích, "Cái đó, kỳ thật tôi cũng không dám đánh mạnh, lúc đó bị anh ta đùa giỡn lưu manh, trong lòng hoảng loạn nên liền ra tay, hẳn là không có việc gì ." Đàn ông không phải đều là da dày thịt béo sao.

Bên kia Vương Tĩnh có thể nói cái gì nữa, dù sao về sau chuyện của Triệu Quân Khiêm một chút không thể lộ ra ngoài.

Nếu đã quyết định đem chuyện tối hôm qua trở thành bí mật vĩnh viễn chôn xuống, giờ phút này cô cũng không đề cập thêm cái gì, đơn giản chỉ vô tình nhắc tới rồi nhanh chóng chuyển đề tài.

"Thôi không nhắc chuyện đó nữa, Kiều Nhan, đồ vật cô nhờ tôi hôm nay đã có người hỏi mua." Vương Tĩnh nói đến chuyện này tâm tình liền tốt lên.

"Một đám con gái sau khi nghe lai lịch của vòng cổ cùng biệt thự liền nhìn trúng, tranh nhau muốn cướp lấy, nhân cơ hội này tôi mở một cuộc đấu giá, ai ra giá cao sẽ mua được, nay đã có kết quả."

Vương Tĩnh nói mấy lời này khiến Kiều Nhan nháy mắt mở cờ trong bụng vui mừng ra mặt, cô vốn tưởng rằng còn phải đợi mấy ngày nữa, không nghĩ tới nhanh như vậy đã tìm đến người mua, tốc độ quá nhanh rồi.

"Cám ơn, cám ơn, Đại tiểu thư quả nhiên năng lực siêu cấp, tôi vô cùng bội phục!" Kiều Nhan cười nói cảm ơn.

Vương Tĩnh rụt rè chấp nhận lời khen, sau đó nói Kiều Nhan chuẩn bị tốt thủ tục chuyển nhượng, sau đó cô sẽ cho người đến lấy, đợi đối phương xác nhận đồ vật, dự tính hôm nay sẽ chuyển tiền đến.

Đối với chuyện này, Kiều Nhan rất vui vẻ, cô cũng không lo lắng bị Vương Tĩnh lừa, dù sao cô ấy cũng là Đại tiểu thư gia đình giàu có, làm sao có thể để ý chút đồ vật nhỏ của cô cơ chứ.

Hơn nữa như vậy cũng rất tiện, cô không cần tự mình chạy đi làm thủ tục, càng không cần gặp mặt giao dịch, chỉ cần đưa giấy tờ đồ vật cho cô ấy, sau đó ngồi chờ lấy tiền là được, quả thật không thể thoải mái hơn.

Ước chừng hơn một giờ sau, bà chủ phòng thuê chạy lên gọi Kiều Nhan, nói dưới lầu có người tìm.

Kiều Nhan đi xuống, nhìn qua đã thấy biết đây là người phụ nữ có năng lực, chính là trợ lý sinh hoạt của Vương Tĩnh, tìm cô để lấy đồ.

Kiều Nhan xác định danh tính xong liền trở về phòng cầm ra giấy tờ nhà cùng vòng cổ để chung trong một cái hộp rồi đi ra.

Đợi đến lúc đối phương nhận lấy rồi lên xe trở về, cô nhìn lên bầu trời đen kịt mây đen, nhanh chóng chạy lên lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!