Chương 3: Thì ra là xuyên sách

Xảy ra chuyện tình một đêm như thế này, phần lớn thua thiệt lẽ ra ở bên phía nhà gái.

Nhưng tình hình bây giờ có chút khác biệt, nhà trai tướng mạo ưu tú, ai chiếm tiện nghi của thật đúng là không nói chính xác được, trong đó còn có tính toán và hiểu lầm, không thể trong vòng mười hay mười lăm phút nói hết được.

Cho nên khi Kiều Nhan đối mặt với Triệu Quân Khiêm trong lòng có chút lo lắng.

Dù sao cũng là vì chuyện cá nhân của nguyên chủ mà đem ý tưởng áp dụng lên người đối phương, trời xui đất khiến đêm qua lại xảy ra quan hệ, đã trực tiếp đánh cho cô tan nát kiên cường không đứng dậy nổi.

Bởi vậy, Kiều Nhan nghĩ trước tiên nên lui một bước, nên đã có thái độ tương đối nhúng nhường, hy vọng đối phương coi đây nhưng một cuộc gặp gỡ đẹp đẽ thông thường, tuỳ tay mà bỏ qua đi, ngàn vạn lần đừng nên điều tra tìm ra nguyên nhân như thế nào, tốt hay không tốt.

Những nhân vật to lớn như thế này, cho dù là cô vừa xuyên qua hai mắt có mơ màng nhìn không kĩ đi nữa thì vẫn là nguyên chủ thân đơn lực mỏng không nên trêu chọc vào.

Vừa nghe Kiều Nhan dứt lời phủi sạch quan hệ, khiến cho người đàn ông đứng bên quầy bả ngẩng đầu nhìn lại, trong con ngươi thâm thuý hiện lên sự kinh ngạc.

Triệu Quân Khiêm đặt cốc rược có chân dài xuống, đứng thẳng người, còn chưa đợi hắn mở miệng nói gì thì có tiếng chuông cửa bỗng vang lên, cùng lúc đó là di động ở trên quầy bar cũng ông ông rung lên.

"Tôi có một số việc phải xử lý, trước tiên cô có thể đi rửa mặt, sau đó chúng ta nói chuyện tiếp" Dứt lời hắn cầm điện thoại trên tay, xoay người đi mở cửa.

Kiều Nhan ngồi ở trong chăn thở dài, sự thật là không có gì để nói, cô chỉ muốn rời khỏi nơi thị phi này, bỏ qua ngày làm cho bạn trai đội nón xanh.

Nhưng trên người của cô giờ đây không thể nào thoải mái, dưới thân cảm giác nhớp nhúa, hình ảnh ngủ qua một đêm đoán chừng là rất lôi thôi.

Trong lúc này thừa dịp xung quanh không có ai, Kiều Nhan vén chăn, hai chân đứng trên đất run run, khoác trên người khăn trải giường chạy chậm vào toilet.

Nhìn trong gương là khuôn mặt của một cô gái xa lạ, nhìn qua hết sức trẻ tuổi sạch sẽ, bên trong sự thanh thuần là vài phần sắc xảo và mỹ lệ, nếu thêm nữa là một thân khí chất nhu nhược, đó chính là tướng mạo tương xứng như nữ chính.

Và nguyên chủ chính là người có dáng vóc như vậy, đọc nhiều sách, tính tình ôn nhu hơn nữa thư hương hơi thở, lại có khuôn mặt tương tự nhau, quả thật rất giống ánh trăng sáng

- mối tình đầu của tra bạn trai.

Nhưng sau khi đổi thành Kiều Nhan xuyên qua, tất cả đều không giống nhau.

"Rào rào"

Dòng nước âpm áp tưới vào đau nhứt trên ngừoi, hơi nước tràn ngập tạo nên sương khói mơ hồ trên gương, đã che dấu đi những vết xanh tím mập mờ trên người trong gương.

Kiều Nhan ngửa đầu từ từ nhắm hai mắt, được hơi nóng của nước làm trôi đi hỗn độn trong đầu, dần dần thanh tỉnh, ý nghĩ càng lúc càng rõ ràng.

Triệu Quân Khiêm.

Tên này nguyên chủ chưa từng nghe qua, nhưng lại không khỏi làm cho cô quen thuộc, hình như tra bạn trai cũng họ Triệu, kêu Triệu Cảnh Hàn .

Suy nghĩ dừng một chút, người đàn ông tuấn mỹ thần bí Triệu Quân Khiêm kia, thế thân Kiều Nhan đáng thương, Triệu Cảnh Hàn một chân đứng hai thuyền, ánh trăng sáng của tra bạn trai Hứa Nhã Nhã.

Kiều Nhan tắt đi vòi hoa sen lau mặt, rốt cục hồi tưởng lại một chút.

Cho nên, giờ đây cô cũng đã hiểu vì sao tên Triệu Quân Khiêm đối với cô mà nói, nghe quen thuộc như vậy.

Đơn giản là cô không chuyển kiếp mà là xuyên sách, và người có tên Triệu Quân Khiêm kia là một trong những nhân vật quan trọng, làm Kiều Nhan khắc sâu ấn tượng.

Nơi này là thế giới trong tiểu thuyết, Kiều Nhan nhớ tới được chỗ này là vì cuốn tiểu thuyết kia cô mới xem xong không bao lâu.

Nội dung trong tiểu thuyết là gì cô không nhớ rõ, nói chung là loại chuyện tình yêu của bá đạo tổng tài, nội dung vở kịch trong ký ức vẫn còn mạch lạc mới mẻ.

Cốt truyện chính là yêu hận tình thù giữa bá đạo tổng tài cùng cô bé lọ lem, trong lúc trải qua đau khổ cùng những hiểu lầm, vượt qua tất cả gian nan hiểm trở cuối cùng đạt được tình yêu, nam nữ chính thành công tiến tới với nhau, mỹ mãn kết cục chuyện xưa.

Mà nguyên chủ "Kiều Nhan" có vai diễn rất lớn trong tiểu thuyết, ở giai đoạn đầu tiên của tiểu thuyết, nguyên chủ là thế thân mà nam chính dùng để tưởng nhớ tới nữ chính

- mối tình đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!