Chương 29: (Vô Đề)

Thư ký Lý đỡ ông chủ say rượu nhà mình một đường từ trêи lầu đi xuống.

So sánh với dáng người cao lớn của Triệu Quân Khiêm, thư ký Lý nhìn có vẻ nhỏ bé đơn độc, cho nên lúc này có nhiều người đến tranh thủ lấy lòng nhưng đều bị anh cự tuyệt.

Đợi đến lúc thành công đem người nhét vào hàng ghế phía sau, anh cảm giác trêи đầu bốc khói, toàn thân ra đầy mồ hôi. Anh ngồi trêи ghế lái, chuẩn bị nổ máy xe quay đầu rời đi, thuận mắt nhìn qua kính chiếu hậu xem tình hình ông chủ một chút, kết quả lại bị giật mình.

"Sếp?" Ngài không có say sao?

Nhìn người phía sau dáng vẻ trầm ổn bình tĩnh không khác gì ngày thường, thư ký Lý hai mắt chết lặng.

Đây là tình huống gì? Hiện tại ông chủ không phải đang rất tốt sao, dáng vẻ uống say vừa rồi là sao, nhanh như vậy đã tỉnh rượu ?

Hay là, sếp anh… giả say?

Thư ký Lý miên man suy nghĩ, cảm thấy đầu của mình sắp hỏng rồi.

Triệu Quân Khiêm cũng không để ý tới cậu, chỉ dựa lưng vào ghế, đôi mắt khép hờ, toàn thân khí thế thâm trầm khiến người khác không nhịn được răng run cầm cập, hô hấp dừng lại không dám nói lời nào.

Thư ký Lý hiện tại một chút cũng không dám lên tiếng, anh vốn chỉ định qua gương chiếu hậu nhìn xem qua sắc mặt của ông chủ một chút, lại phát hiện đối phương ẩn sâu trong bóng tối không hiện rõ biểu tình. Nếu anh không bật đèn cũng không thể quan sát được tình hình phía sau.

Triệu Quân Khiêm không lên tiếng, thư ký Lý cũng không dám phá vỡ không gian trầm tư của anh, không khí trong xe nhất thời yên tĩnh lại, cho đến lúc chiếc xe phía sau bấm còi inh ỏi, thúc giục bọn họ nhanh chóng lái xe rời đi nhường lại vị trí.

"Sếp, chúng ta cần phải đi rồi." Thư ký Lý dưới áp suất thấp trong xe mở miệng nhắc nhở.

Triệu Quân Khiêm không có động tác, tư thế ngồi vẫn giống như lúc ban đầu, anh trầm mặc một lát, cuối cùng thanh âm khàn phân phó, "Chạy đến đối diện đi."

Thư ký Lý nhận được lệnh, lập tức khởi động xe chạy sang phía đối diện, cũng không dám hỏi dụng ý của sếp mình làm gì.

Tuy rằng trong lòng anh bởi vì thái độ khác thường của ông chủ khiến anh tò mò muốn chết, tâm tình rối loạn như mèo cào, nhưng đạo đức nghề nghiệp không cho phép, tốt xấu gì anh cũng phải kiềm chế, không có hỏi thẳng ra.

Xe Maybach đổi vị trí, trùng hợp đậu dưới đèn đường bên lề, ánh sáng hắt vào trong cửa kính dừng ở trêи người đàn ông phía sau.

Thư ký Lý vô tình liếc nhìn một chút, giống như phát hiện cái gì, anh rốt cuộc cũng nhịn không được, lập tức hít ngược một hơi khí lạnh.

"Sếp, mặt ngài…" Mẹ nó trêи mặt sếp có dấu tay!

Anh lúc này là thật sự chấn kinh rồi, trêи mặt ông chủ nhà mình thế nhưng lại có dấu tay rõ ràng, thoạt nhìn hồng hồng đặc biệt nhức mắt người khác, lúc trước tại sao anh lại không phát hiện ra!!

Mẹ nó rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì? !

Người nào lại dám cho ông chủ của anh một cái tát! Thư ký Lý nhìn đến sự thật này thiếu chút nữa tưởng mình bị hỏng mắt, không dám tin là thật. Anh kinh hoàng hoảng sợ, lo lắng ông chủ thẹn quá hóa giận về sau lại tính sổ lên đầu anh, tỷ như thất trách có lỗi gì đó.

Đối lập với người ngồi phía trước, đương sự vẫn vô cùng bình tĩnh, cho dù bị người bên cạnh phát hiện tình trạng quẫn bách làm trò cười cho thiên hạ, anh cũng không tức giận.

"Hoảng sợ cái gì, chỉ là chuyện ngoài ý muốn." Triệu Quân Khiêm thản nhiên liếc mắt một cái, thanh âm lạnh lùng tạt cho thư ký Lý một chậu nước lạnh, từ đầu đến chân nháy mắt lạnh thấu tim, cậu ta lập tức bình tĩnh lại.

Thư ký Lý lấy lại bình tĩnh, đi theo ông chủ nhà mình ở thương hải chìm nổi nhiều năm như vậy, anh cũng không phải giấy, vừa rồi bởi vì lần đầu tiên nhìn thấy trêи mặt ông chủ có dấu vết bị đánh, nhất thời phản ứng quá khích mà thôi.

Tốt. Ông chủ nói là ngoài ý muốn, vậy thì chính là ngoài ý muốn, anh sẽ không hỏi nhiều.

Thư ký Lý ho một tiếng, nghiêm chỉnh ngồi chờ ở trêи ghế điều khiển, không dám liếc loạn xung quanh, lỡ như anh nhìn phải cái gì không nên nhìn, có lẽ công việc này anh cũng đừng hòng cần nữa.

Bên trong không khí an tĩnh, tất cả động tĩnh đều vang lên rõ ràng, trêи ghế sau xuất hiện tiếng sột soạt ma sát quần áo sau đó đột nhiên lại truyền đến một loạt âm thanh bút viết xuống.

Thư ký Lý ngồi ngay ngắn ở vị trí của mình, chỉ xem như không nghe thấy, nhưng không nghĩ ngay sau đó một tờ giấy ghi chép từ phía sau đưa qua.

"Đi vào trong đưa tờ giấy này giao cho lễ tân, thuận tiện giúp tôi chuyển cho cô ấy." Triệu Quân Khiêm trầm giọng phân phó.

Cô ấy để chỉ ai, trong lòng hai người đều biết rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!