Kiều Nhan nói muốn mời các đại tiểu thư ăn cơm, cũng không phải chỉ là lời nói suông.
Nữ chủ vừa cống hiến cho cô 50 vạn, mời bọn họ đi ăn nhà hàng sang trọng tiêu phí một bữa khẳng định vẫn đủ.
Mặt khác, Kiều Nhan chuẩn bị nhân cơ hội này, muốn nhờ các đại tiểu thư có thể giúp cô bán một số thứ.
Vương Tĩnh xác định Kiều Nhan có khả năng mời khách, cô liền chọn một nhà hàng đồ Tây bọn họ thường đến ở gần đây, cô cũng chỉ tính để Kiều Nhan tốn tiền một chút là được rồi.
Tuy là chọn đại một nhà hàng nào đó, nhưng hoàn cảnh vẫn rất tốt, chung quy có thể được đám con cháu phú nhị đại này nhìn trúng làm sao có thể kém cỏi cho được.
Vừa đến nơi, đoàn thiếu nữ xinh đẹp xuống xe đi về phía cửa thì vừa vặn chạm mặt một đoàn người đi tới.
Đối phương toàn thân tây trang giày da, nhìn qua cũng đoán được mục đích đến đây để trao đổi hợp tác làm ăn, rõ ràng cùng mấy đại tiểu thư ăn mặc xinh đẹp vô cùng khác biệt.
Mà người đi đầu, Kiều Nhan vô cùng quen thuộc.
Cô nhìn qua một chút liền nhận ra anh, người nhận ra cũng không chỉ có mình cô, còn có Vương Tĩnh đứng bên cạnh. Cố ấy là đại tiểu thư của nhà họ Vương, cũng là một trong những đại gia tộc, quen biết anh cũng không có gì lạ.
"Triệu thúc thúc, ngài cũng tới bên này ăn cơm sao?" Vương Tĩnh lập tức nhu thuận chạy lên chào hỏi, so với đối mặt trưởng bối trong nhà còn muốn cung kính hơn, không có chút tính khí kiêu ngạo nào trước đó.
Triệu Quân Khiêm liếc mắt một cái liền phát hiện bóng dáng cô gái nhỏ cao gầy quen thuộc, quay đầu hướng mấy cô gái gật đầu hỏi, "Các cô cùng nhau tới?"
"Vâng, đúng nha, hôm nay bạn cháu mời khách, cháu liền rủ mấy chị em tốt tới đây liên hoan." Vương Tĩnh chỉ sang Kiều Nhan thành thật trả lời.
Trước kia Kiều Nhan cùng Triệu Cảnh Hàn kết giao cũng chưa gặp qua gia trưởng trong nhà, hiện tại hai người đã chia tay, cũng không nhất thiết phải nhắc lại.
Cho nên lúc này, Vương Tĩnh không có đặc biệt giới thiệu cô, chỉ xưng hô bạn bè bình thường với Kiều Nhan.
Triệu Quân Khiêm gật đầu, trước khi đi khỏi vẫn liếc mắt nhìn qua cô gái đang cúi đầu tỏ ra như không quen biết.
Kiều Nhan thấy người nọ rời đi, mới chậm rãi ngẩng đầu , đi theo Vương Tĩnh vào trong, nhìn bóng lưng cao lớn của anh càng lúc càng đi xa, trong lòng chợt lóe mấy phần phức tạp.
"Đi, chúng ta cũng lên lầu, ở đây tôi có phòng riêng." Đám người kia vừa rời đi, Vương Tĩnh liền nhanh chóng khôi phục bản tính, vui vẻ phấn chấn vung cánh tay hô hào, đông đảo chị em lập tức hưởng ứng.
Trong phòng, mọi người vui chơi giải trí chơi đùa ầm ĩ, một đám uống say hát hò như người điên, hát không được thì thét chói tai, hoàn toàn buông xuống bản tính cao ngạo, chơi đùa rất vui vẻ.
Đang dùng cơm, Kiều Nhan liền cầm chén rượu đến chúc Vương Tĩnh một ly tiện thể nhờ cô chút chuyện, muốn cô ấy hỗ trợ hỏi xem có vị đại tiểu thư nào nguyện ý xuất tiền túi mua lại biệt thự cùng cái vòng cổ kim cương của cô không.
Vì tận lực bán giá cao, Kiều Nhan liền liều mạng. Cô giống như kẻ trộm gà, lén lút giới thiệu những món đồ này đều liên quan đến Triệu Cảnh Hàn, mục đích để thu hút những thiên kim tiểu thư không thiếu tiền đem lòng mến mộ anh ta.
Ngẫm lại, biệt thự Cảnh thiếu đã ở qua, vòng cổ kim cương Cảnh thiếu giành về, cô không tin không có người động tâm.
Hơn nữa đối với Kiều Nhan, bán được hai món đồ này cộng lại cũng được một con số rất lớn, nhưng đối với các thiên kim tiểu thư toàn thân xa xỉ mà nói, cũng chỉ là mưa bụi mà thôi, xem như bỏ tiền mua vui vẻ như ý, hoàn toàn đáng giá.
Nếu được như thế, cô cũng không cần ra ngoài tìm người môi giới rao bán biệt thự, cũng không cần phải tốn tiền nộp thuế linh tinh, hơn nữa, nói không chừng bọn họ mua về, tương lai còn có thể bôi nhọ nữ chủ đại nhân.
Vòng cổ này chính là món đồ Kiều Nhan kiên cường đòi lại từ chỗ tình địch, chuyện này cô cũng không giấu diếm.
Nếu vị tiểu thư nào bỏ chút tiền mua lại, còn có thể đeo nó chạy tới trước mặt Hứa Nhã Nhã, kϊƈɦ thích cô ta một chút, tuyệt đối sẽ rất có hiệu quả.
Trải đệm nhiều như vậy, mấy cô gái ở đây liền có người động tâm tư, không uổng công Kiều Nhan đã có chuẩn bị từ trước.
Kiều Nhan đánh bàn tính nhỏ, Vương Tĩnh cũng không biết, mà nếu biết cô ấy cũng không quá để ý.
Đối với mấy đại tiểu thư, có thể sử dụng tiền để giải quyết đều là việc nhỏ. Bạn bè thiếu tiền mà lợi dụng tài nguyên trêи tay, nghĩ mọi biện pháp đổi lấy tiền tài, việc này quang minh chính đại không có gì xấu, cũng không phải trộm cắp cướp đoạt của ai cái gì, không hề trái với pháp luật.
Vương Tĩnh cảm thấy, Triệu Cảnh Hàn chính xác là một tên khốn nạn, chiếm được tiện nghi của người ta liền đem người đá văng đi, keo kiệt đến nỗi chỉ cho cô ấy một cái biệt thự xem như phí bồi thường, cũng dùng để bịt miệng cô ấy.
Nếu lúc này, Kiều Nhan không có bọn cô chống lưng hỗ trợ, đoán chừng cô gái đáng thương này còn bị đôi tình nhân não tàn không biết xấu hổ kia khi dễ đến chết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!