Chương 26: (Vô Đề)

Nhắc tới vòng cổ kim cương, Hứa Nhã Nhã sắc mặt thay đổi, rõ ràng cô không hề nguyện ý trả lại. Cái vòng cổ kia giá trị xa xỉ, lúc trước cô còn chụp giá tiền của nó lên tới 50 vạn, Kiều Nhan mở miệng liền muốn đòi lại thứ này, Hứa Nhã Nhã làm gì cam tâm tình nguyện buông tay.

"Cô vừa nói 50 vạn, cộng thêm cái này vốn dĩ nên nằm trong tay tôi, dùng ít đồ vật này đổi lấy việc tôi rút lại đơn kiện cùng cam đoan về sau rời xa Triệu Cảnh Hàn, không quá đáng chứ." Kiều Nhan lấy ngón tay cuốn lọn tóc, vẻ mặt quyến rũ nói.

Hứa Nhã Nhã cắn răng, quả thật không quá đáng!

Trải qua chuyện lần này, cô vốn chỉ muốn đem người phụ nữ này cùng Cảnh Hàn tách ra hai thế giới, hiện tại nhìn thấy đối phương như vậy, vạn phần câu dẫn mị hoặc người khác, cô làm sao yên tâm để cô ta lưu lại bên người Cảnh Hàn được!

Không phải chỉ là một cái vòng cổ thôi sao, có thể đem nhân tố nguy cơ nhổ sạch, không quá đáng!

Hứa Nhã Nhã trong lòng tự thuyết phục chính mình, tháo xuống vòng cổ đưa cho Kiều Nhan, vẻ mặt bố thí rồi ép Kiều Nhan ký tên.

Kiều Nhan cầm lấy bút, nhướn mày nhắc nhở, "Còn có 50 vạn đâu." Không thể nói suông nha em gái.

Rốt cuộc Hứa Nhã Nhã cũng không giữ được khuôn mặt ngây thơ vô tội, âm thầm hung hăng trừng mắt nhìn cô một chút, lại bị Kiều Nhan cười híp mắt bắt quả tang.

50 vạn chưa chuyển, Kiều Nhan sẽ không ký tên, suy tính của Hứa Nhã Nhã liền đổ bể.

Không khí cứng đờ một lát, Hứa Nhã Nhã trắng mặt chuyển qua tài khoản của Kiều Nhan 50 vạn, xong xuôi, Kiều Nhan mới chịu đặt bút hạ xuống.

Tự dưng tiền trêи trời rơi xuống, nháy mắt cái ví khô quắt của cô lại được dày thêm, vì thế Kiều Nhan tươi cười rạng rỡ, hài lòng không thể hài lòng hơn.

Ây da, tên đầu heo mắt mù Triệu Cảnh Hàn vừa bị cô bán đi, còn bán với giá rất tốt, thật sự là quá hời.

Kiều Nhan đưa tay lấy lại vòng kim cương, ngồi tại chỗ đeo lên cổ, mắt nhìn Hứa Nhã Nhã thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu tươi.

"Cảm ơn Hứa Nhã Nhã tiểu thư, cô thật là một người tốt, Triệu Cảnh Hàn nếu không một lòng một dạ với cô, quả thực chính là anh ta mắt bị mù." Đến, phát xong thẻ người tốt, cảm tạ kim chủ, chúc mừng phát tài.

"Cô cũng đừng đắc ý, nhiều nhất cũng chỉ có thế, về sau sẽ không có cơ hội như vậy, cô tự giải quyết cho tốt." Hứa Nhã Nhã bình phục tâm tình.

Trong long cô nghĩ, sau này nếu gả cho Triệu Cảnh Hàn, muốn bao nhiêu châu báu trang sức mà không được, hiện tại cùng một người phụ nữ nông cạn so đo làm gì.

Vừa nghĩ như thế, Hứa Nhã Nhã liền được tương lai hoàn mỹ an ủi, rất nhanh đã khôi phục trạng thái thanh cao như lúc ban đầu, đứng lên nhìn xuống vòng kim cương trêи cổ Kiều Nhan một chút, khinh thường cầm lên văn kiện quay đầu bước đi.

"Khoan khoan, chờ đã." Kiều Nhan kịp thời đem người gọi lại.

Hứa Nhã Nhã xoay người nhíu mày, "Còn có chuyện gì? Không phải đã nói hết rồi sao, cô cũng đã ký tên, về sau đừng dây dưa Cảnh Hàn nữa."

" Tôi sẽ không đi tìm anh ta, chẳng qua anh ta có nguyện ý hay không, cô hiểu mà, dù sao đã xảy ra một lần, nếu cô không quản chặt người của mình để anh ta tìm đến tôi thì cũng đừng trách tôi không cự tuyệt." Kiều Nhan giống như lưu luyến chế giễu nói.

Hứa Nhã Nhã ngay sau đó quả nhiên dâng lên cảnh giác, lập tức cảnh cáo cô.

"Cô khỏi phải mơ tưởng. Trước đó là do tôi không ở đây, cô chính là người thế thân của tôi, hiện tại tôi đã trở về, cô cũng chỉ được xem như tấm bia đỡ đạn, nay chúng tôi đã chính thức quay lại, bia đỡ đạn cũng trở nên vô dụng, Cảnh Hàn sẽ không còn đi tìm cô, cô hãy hết hy vọng đi!"

Kiều Nhan nghe được lời nói này, thu lại nụ cười trêи mặt, vẻ mặt có chút lạnh, "Cô đã đạt được kết quả, vậy việc mời khách thì sao."

Vẻ mặt thắng lợi mỉm cười của Hứa Nhã Nhã cứng đờ, lại bị Kiều Nhan phá hỏng, tức giận gọi phục vụ mang hoá đơn lên thanh toán.

Bởi vì Kiều Nhan gọi rất nhiều đồ ăn, hơn nữa trong đó còn có món đắt nhất của cửa hàng, cho nên hoá đơn lên đến mấy ngàn tệ. Hứa Nhã Nhã đanh mặt trả tiền, xong xuôi không thèm để ý Kiều Nhan một cái, trực tiếp bỏ của chạy lấy người mà rời đi, đoán chừng về sau cũng sẽ không bao giờ muốn gặp lại cô nữa, hoàn toàn phù hợp với suy nghĩ của Kiều Nhan.

Kiều Nhan tự mình ngồi lại, nhìn tài khoản tăng thêm mấy con số, vui tươi hớn hở tiếp tục nhấm nháp bánh ngọt.

Cô gọi hơi nhiều, tuy rằng sức ăn của cô khá lớn nhưng cũng không thể ăn hết được từng này, cuối cùng vẫn gọi phục vụ lên gói đồ mang về, đợi cô về nhà lại ăn tiếp, cuộc sống thật quá tươi đẹp.

Hứa Nhã Nhã đạt được mục đích liền nhanh chóng hành động . Giữa trưa vừa tìm đến Kiều Nhan ký tên rút đơn kiện, buổi chiều đã đưa luật sư nộp tiền bảo lãnh cho Triệu Cảnh Hàn đi ra, không hổ danh là tương thân tương ái.

Ngày thứ hai, Kiều Nhan nhìn tin tức trêи kênh tài chính kinh tế của bọn họ, bây giờ mà vẫn còn phỏng vấn.

Tin tức thông báo, người thừa kế tập đoàn Triệu Thị bởi vì chứng cớ không đủ, người bị hại cũng đã rút đơn kiệt, vô tội được phóng thích. Quần chúng ăn dưa chú ý tới chuyện này hụt hẫng, sự kiện diễn ra rầm rộ như thế cuối cùng lại không có gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!