Chương 25: (Vô Đề)

Từ lúc Kiều Nhan trốn ra khỏi biệt thự, vẫn luôn giam mình trong phòng khách sạn.

Căn phòng ngày trước của nguyên chủ nhất định là không thể về, ở khách sạn chỉ là lựa chọn nhất thời, chờ chuyện này giải quyết xong xuôi, cô có thể đàng hoàng xuất hiện. Đến lúc đó, cô có thể thuê một căn phòng thích hợp, tìm một công việc tốt để yên ổn công tác.

Đúng lúc này, Hứa Nhã Nhã tìm đến, Kiều Nhan cũng không quá mức kinh ngạc. Lúc ấy cô vừa ra ngoài đi ăn, không biết nữ chủ nghe được tin tức từ đâu vừa vặn tìm đến.

"Kiều Nhan, chúng ta cần nói chuyện về Cảnh Hàn." Hứa Nhã Nhã đứng ở trước mặt Kiều Nhan vô cùng kiên cường nói. Tuy rằng trước đây bọn họ chưa từng gặp mặt, nhưng cô chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhận ra người vừa rồi, chính xác là Kiều Nhan.

Ngược lại, Kiều Nhan lại là lần đầu tiên thấy rõ ràng người trước mắt chính là nhân vật như sấm bên tai nữ chủ đại nhân, đây là lần đầu tiên cô gặp đối phương, lần trước trêи xe taxi chỉ đi ngang qua cũng không tính.

"Hứa Nhã Nhã tiểu thư?" Kiều Nhan hỏi ra câu nghi vấn nhưng giọng điệu lại là chắc chắn, đồng thời bắt đầu trêи dưới đánh cô ta.

Vị nữ chủ này lớn lên chỉ gọi là thanh tú, khuôn mặt nhìn qua thanh thuần lại sạch sẽ, đặc biệt có một đôi mắt rất đẹp vô cùng hấp dẫn sự chú ý của người khác, điều này làm diện mạo của cô tăng lên mấy bậc.

Rất tốt, quả thực phù hợp với tiêu chuẩn làm nữ chính tiểu thuyết.

Kiều Nhan trong lòng trào phúng suy nghĩ, liếc mắt một cái cũng thấy được sự khác biệt rõ ràng giữa hai người, có chút hoài nghi ánh mắt của Triệu cảnh Hàn bị mù hay sao, cho nên nhìn người đều không thấy rõ?

Nữ chủ cao nhất cũng chỉ được 1m65, mặc một thân đồ hiệu Chanel chân đi giày da đế bằng, so với người chuyên đi giày cao gót cao gần mét tám như Kiều Nhan quả thực khác biệt rất lớn, không phải khác nhau như trời với đất sao.

Nói đến chiều cao, chính là thứ Kiều Nhan tự hào nhất.

Phải biết răng cô bây giờ cao 1m76, tùy tiện đi đôi giày nào đó cũng cao đến gần mét tám, đứng bên tên khốn nạn nam chủ 1m85 cũng không hề bị lép vế chút nào, quả thực là vô cùng sướиɠ.

Mà nữ chủ Hứa Nhã Nhã miễn cưỡng cũng chỉ được 1m65, còn thích đi giày đế bằng, so với mặt bằng chung của phụ nữ xem như không thấp, nhưng đứng đối diện Kiều Nhan lại là không đủ nhìn.

Một người cứng nhắc gầy yếu sân bay, một người cao gầy thân hình người mẫu, không phải chính là khác nhau như trời với đất hay sao.

Cho nên, Triệu Cảnh Hàn nếu không phải bị tường dính vào mắt, rốt cuộc nơi nào nhìn ra hai người giống nhau, có thể để cho một người làm thế thân cho một người khác ?

Nếu nói đến khí chất, Kiều Nhan lại càng phải xin lỗi.

Cô cùng nguyên chủ khí chất không giống nhau, nếu nguyên chủ ở đây, nói không chừng có thể nhìn ra vài phần giống, nhưng hôm nay lại là cô, vậy thì một điểm cũng đừng nên giống, bằng không cô lại phải chán ghét chính mình.

Kiều Nhan bĩu môi, vinh quang tặng cho cho tên đầu heo khốn nạn nam chủ thêm một danh hiệu "não tàn mắt dính tường"

Hứa Nhã Nhã không biết suy nghĩ hiện tại của Kiều Nhan, gật đầu xác định thân phận của chính mình sau đó duỗi tay ý bảo sang tiệm cà phê bên cạnh nói chuyện.

Sau khi hai người đi vào tìm được chỗ ngồi, Kiều Nhan mặc kệ đối phương muốn nói cái gì, trời đất bao la rộng lớn ăn cơm mới là quan trọng. Trước tiên cô gọi phục vụ mang lên thực đơn sau đó bắt đầu chọn món.

Hứa Nhã Nhã nhân cơ hội này âm thầm đánh giá, quan sát Kiều Nhan, đồng thời trong lòng khó tránh khỏi bắt đầu nghi hoặc.

Trước đây cô biết đến Kiều Nhan từ ảnh chụp, khi đó quả thật cô ấy cùng cô có vài phần tương tự. Mặt mũi thần thái hay khí chất chất đều có chút giống.

Mà bây giờ chính thức đối mặt với người thật, cô lại cảm giác giữa hai người có sự khác biệt rõ ràng, hoài nghi, trước đây có phải mình nhìn lầm hay không, làm sao cùng một người mà có sự thay đổi lớn như vậy

Hơn nữa, trêи phương diện khác tạm thời chưa nói đến, chỉ riêng chiều cao kia cũng khiến cô cảm thấy vô cớ bị người khác nghiền ép một hồi.

Trước đây cô cho rằng vóc dáng cô ta không tệ nhưng hiện tại đối phương đứng trước mặt, cô hoàn toàn không có ưu thế.

Hứa Nhã Nhã đối với chuyện này có chút chán nản, bị người khác đứng từ trêи cao nhìn xuống, khí chất cô bồi dưỡng do công tác mấy năm nay đều không thể phát huy ra được.

"Trước kia nghe Cảnh Hàn nói hai chúng ta rất giống nhau, hiện tại xem ra…" Hứa Nhã Nhã bỗng nhiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí bình tĩnh giữa hai người.

Kiểu Nhan đang bận rộn gọi món, nhìn thực đơn đồ ngọt trước mắt nước miếng liền trào ra, mỗi cái cô đều muốn ăn làm sao đây.

Nghe được câu nói vừa rồi của Hứa Nhã Nhã, cô thuận miệng trả lời, " Là anh ta mắt bị dính tường, chúng ta một chút cũng không giống." Căn bản chính là hai phong cách vô cùng khác nhau.

Nét ưu thương trêи mặt Hứa Nhã Nhã nhất thời cứng lại, tuy rằng không hiểu rõ nhưng cũng nghe ra những lời cô nói không có ý tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!