Sau khi Hứa Nhã Nhã xuống lầu, không nhìn thấy bóng dáng người cô đang mong chờ mà chỉ có một đám đại tiểu thư đứng trước đại sảnh nhìn qua đã thấy không có gì tốt.
Đối mặt với đám người này, Hứa Nhã Nhã không yên tâm, cô từng chịu quá nhiều thương tổn, đôi chân có chút run rẩy sợ hãi.
Lúc này lại không có ai ở một bên làm hộ hoa sứ giả, cô một mình chống lại một đám tiểu thư không dễ chọc này, tuyệt đối sẽ không chiếm được lợi thế.
Nghĩ như thế, Hứa Nhã Nhã trong lòng sợ hãi.
Nhưng bởi vì mọi người đang vây xem nên cô không được phép lùi bước, không chỉ riêng vấn đề mặt mũi, mấu chốt ở trong đám người đứng xem còn có rất nhiều đồng nghiệp hoặc cấp dưới của cô, nếu lần này không đánh mà chạy, làm sao cô còn uy tín ở công ty nữa, công việc này còn muốn hay không?
Dưới phần đông ánh mắt xung quanh, Hứa Nhã Nhã chỉ có thể kiên trì đứng đó, vẻ mặt cao ngạo khinh miệt nhìn Vương Tĩnh.
"Vương tiểu thư, là, là các cô tìm tôi?"
Vương Tĩnh đạp lên giày cao gót, nhìn từ trêи xuống dưới người đứng đối diện quan sát một phen, "Cũng không biết Triệu Cảnh Hàn mắt có vấn đề gì, rõ ràng hai người cũng không giống nhau, thế mà còn xem người ta là thế thân của cô, chỉ sợ là đại não có bệnh!"
Hứa Nhã Nhã ánh mắt run rẩy, hiểu rõ ý tứ trong lời nói của cô ta, chỉ là cô không có tâm trạng so đo những cái kia, bây giờ cô chỉ quan tâm đến chuyện đối phương nhắc tới anh ấy.
"Vương tiểu thư biết Cảnh Hàn ở nơi nào sao?" Cô gấp không chờ nổi hỏi.
Vương Tĩnh nghe được vấn đề này, cùng đám chị em cười hì hì, có người lấy ra một xấp ảnh chụp đưa tới.
"Đây là ảnh chụp tình cảnh hiện tại của anh ta, cô nhìn liền biết anh ta ở chỗ nào, chính là vào cục cảnh sát ngồi rồi haha." Vương Tĩnh đùa giỡn đưa ảnh chụp đến trước mắt Hứa Nhã Nhã, khi cô ta duỗi tay để nhận lấy, cô lập tức thu hồi.
"Vương tiểu thư, xin cho tôi xem." Hứa Nhã Nhã ngoan ngoãn thỉnh cầu, bộ dáng mỹ nhân mềm mại nhu nhược ngược lại rất hấp dẫn ánh mắt của người khác.
Vương Tĩnh xem đến tấm tắc, thầm nghĩ có thể nắm Triệu Cảnh Hàn trong lòng bàn tay, cô ta cũng không phải dạng vừa.
"Không phải không đưa cô, chỉ là trước đây chúng tôi bởi vì cô mà bị Triệu Cảnh Hàn làm mất hết mặt mũi, chúng tôi không cần mặt mũi sao??"
"Muốn sao? Vậy thì xin lỗi đi, muốn xin lỗi ai thì xin lỗi người đó."
Vương Tĩnh nhẹ nhàng tựa vào xe thể thao đỏ rực phía sau, vừa nói vừa dũa móng tay, nhìn sắc mặt khó coi của người phụ nữ trước mắt, cô ha ha nở nụ cười.
"Chút chuyện này cũng không làm được sao? Cô cùng cảnh thiếu tình thâm quyến luyến quả nhiên là giả ."
"Bằng không tại sao phía sau lưng cô, anh ta vẫn quấn lấy người khác không buông, lại mượn trò say rượu lưu manh phi lễ người khác. "
"Mà cô lúc này cũng không nguyện ý vì hăn mà thừa nhận sai lầm của mình, hai người các ngươi quả thật tương thân tương ái, chậc chậc, thật khiến cho người ta thổn thức."
Các đại tiểu thư cô một lời tôi một câu chọc thẳng vào suy nghĩ của Hứa Nhã Nhã, chưa cần đến Vương Tĩnh ra tay, đối phương đã chịu khuất phục.
Hứa Nhã Nhã ánh mắt phức tạp, cắn môi nhìn Vương Tĩnh thật lâu sau đó khom người, không quên bồi thêm câu 'thực xin lỗi'.
"Cô nói cái gì? Lớn tiếng một chút!" Vương Tĩnh ngoáy ngoáy lỗ tai.
"Vương tiểu thư, thực xin lỗi!" Hứa Nhã Nhã rưng rưng hô to ra tiếng, cúi đầu che giấu ánh mắt khuất nhục.
Vương Tĩnh đứng lên, cả người thoải mái gật gật đầu, đem đống hình trêи tay tay tùy ý ném xuống đất, mỉa mai nhìn Hứa Nhã Nhã chạy tới xem như bảo bối mà nhặt lên.
Cảnh tượng như vậy lặp lại vài lần, thẳng đến lúc đống ảnh chụp trong tay đều ném xuống hết, sự tình mới tính là hạ màn.
Mọi người vây xem xung quanh đến lúc này tất cả đều đã im lặng một mảnh, từng người đứng trong bóng tối thổn thức, không nghĩ đến Hứa giám đốc luôn luôn thanh cao, đứng trước cửa hào môn cũng không khác gì bọn họ.
Một lát sau, Đám người Vương Tĩnh hài lòng rời đi, để lại Hứa Nhã Nhã đứng đó nhìn đống ảnh chụp sắc mặt liên tục biến hóa, bi thương lại đau lòng.
Kiều Nhan rất nhanh nhận được tin tức từ Vương Tĩnh, nhiệm vụ hoàn thành, kế tiếp các cô cũng không thể nhúng tay vào nữa.
"Không sao, như vậy cũng rất tốt rồi, cám ơn mọi người, có rảnh tôi mời mọi người ăn cơm." Kiều Nhan cười cười trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!