Chương 23: (Vô Đề)

Edit: vinhatmin

Sau khi thư ký Lý nghe được chỉ thị của ông chủ liền hỏi anh chuyện bên phía Triệu Cảnh Hàn muốn xử lý thế nào.

Vốn dựa vào địa vị của Triệu gia ở Kinh Thị, người thừa kế duy nhất tuyệt đối sẽ không bị tạm giữ ở cục cảnh sát, càng miễn bàn đến những chuyện nghiêm trọng về sau, thanh danh của đại thiếu gia ảnh hưởng trầm trọng.

Nhưng sự kiện lần này xảy ra quá bất ngờ, lại có bao nhiêu bên nhúng tay vào, bốn phương tám hướng, thời điểm này bên phía Cảnh thiếu vẫn chưa kịp phản ứng, tình thế vẫn lan rộng như cũ, chuyện này đã không còn là chuyện mà công ty cậu ấy có thể ngăn cản.

Hiện tại, tất cả mọi người đều đang chờ xem phản ứng của Triệu thị, cũng chính là người đứng đầu Triệu gia Triệu Quân Khiêm sẽ có hành động gì.

Triệu Quân Khiêm buông xuống văn kiện, bưng cà phê lên uống một ngụm, khẽ cau mày.

"Cảnh Hàn vẫn là quá non nớt, chuyện lần này đối với nó xem như có chút rèn giũa, tạm thời chúng ta không cần nhúng tay vào."

"Để cho chính nó tự mình giải quyết, nhân tiện cậu nhanh chóng điều tra kẻ đứng phía sau, không thừa dịp lần này mà tìm được hắn thì không đảm bảo mục tiêu tiếp theo không phải là Thịnh Hải."

"Về phần mấy thủ đoạn nhỏ của đám nữ sinh kia, không cần thiết phải xen vào, tiểu tử kia chính mình mang nợ phong lưu, hậu quả lần này là nó nên tự gánh lấy, người thừa kế của Triệu thị ngay cả mấy thủ đoạn nhỏ của phụ nữ cũng không đối phó được, vậy thì nó cũng không thích hợp kế thừa phần gia nghiệp này."

Nói xong lời cuối cùng, gương mặt tuấn mỹ của Triệu Quân Khiêm mang chút lạnh lùng, mắt phượng chợt loé lên vẻ phức tạp.

Đối với đứa con trai này, anh tự nhận cũng có phần trách nhiệm giáo dưỡng của mình, nhưng bởi vì lão nhân gia trong nhà yêu thương nuông chiều, lại qua nhiều năm thuận buồm xuôi gió, cuối cùng vẫn khiến nó kiêu ngạo .

Thư ký cẩn thận ghi nhớ lời nói của ông chủ, cũng đồng thời lo lắng về vấn đề này, đợi Triệu Quân Khiêm nói xong liền đề cập đến.

"Làm như vậy, bên phía lão phu nhân…?" Chỉ sợ tình hình không tốt lắm.

Có vài người trời sinh vận khí tốt, không chỉ sinh ra đã thành công ở vạch đích mà còn là người thừa kế duy nhất, là viên ngọc vô cùng quý giá.

Mà Triệu Cảnh Hàn, chính là người may mắn như vậy.

Thư ký Lý đi theo ông chủ mấy năm nay, đối với Triệu gia vẫn biết một chút.

Tỷ như Triệu gia mấy đời con cháu đều ít, Triệu lão gia vốn là đứa con độc tôn, mà lão phu nhân may mắn sinh hạ hai đứa con trai, ai ngờ người anh trai cả không may mất sớm, chỉ còn sót một người chính là ông chủ.

Tỷ như ông chủ một chút cũng không tính đến việc tìm người phụ nữ nào đó để kết hôn, phỏng chừng cả đời này đều muốn đơn độc một mình, vì thế trong nhà có thêm con cháu hẳn là không thể nào.

Tỷ như Cảnh thiếu là con cháu duy nhất đời sau của Triệu gia, bảo bối độc đinh người thừa kế, luôn luôn được lão phu nhân chiều chuộng, bảo vệ trong mắt chặt chẽ.

Lần này xảy ra chuyện như vậy, hiện tại Cảnh thiếu đã bị đưa đến cục cảnh sát, chỉ sợ là sẽ phải chịu khổ chịu tội một phen, đối với lão phu nhân mà nói so trời đất sụp đổ, vấn đề này còn muốn nghiêm trọng hơn.

Nếu bên phía bọn họ vẫn nhắm mắt làm ngơ, không quan tâm tình hình bên đó, chỉ sợ mấy vị trưởng bối sẽ nháo loạn ầm ĩ.

Triệu Quân Khiêm nhăn mày càng sâu, rũ mắt nói, "Bên kia để tôi giải thích, cậu dựa theo những gì tôi phân phó đi làm trước đi."

"Vâng, tôi đã biết ." Thư ký Lý gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ, đang chuẩn bị rời đi giải quyết công việc, đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Thư ký Lý đi đến mở cửa ra, nhìn đến trợ lý Tôn mặc một thân đồ công sở thần sắc nghiêm túc đứng ở ngoài cửa, trêи tay cầm chiếc di động đang reo, hiển nhiên là có việc gấp.

"Sếp, bên kia gọi điện thoại tới, là lão phu nhân." Tôn Mộng Khiết vòng qua thư ký Lý đi vào trong, cô cầm điện thoại di động đưa lên.

Thư ký đang định rời đi, bước chân liền dừng lại, xoay người xem qua, cùng trợ lý Tôn đưa mắt nhìn nhau.

Triệu Quân Khiêm buông xuống văn kiện, xoa nhẹ mi tâm, ấn tiếp nhận.

"Mẹ, có chuyện gì sao?" Triệu Quân Khiêm đi thẳng vào vấn đề hỏi, đứng dậy đi đến bên cửa sổ.

Thư ký Lý cùng trợ lý Tôn tạm thời chưa có rời đi, đứng chờ ở nơi đó, chờ ông chủ nghe cuộc điện thoại này xong có phải sẽ thay đổi quyết định hay không.

Triệu Quân Khiêm ở bên kia vẫn còn đang tiếp tục trò chuyện, vẻ mặt của anh lạnh lùng, tựa như ngày thường không để lộ ra chút tâm tư nào, hiển nhiên cho dù lão phu nhân có gọi điện thoại đến cũng không làm cho anh thay đổi chủ ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!