Edit: vinhatmin
Triệu Cảnh Hàn từ khi sinh ra đến giờ lần đầu tiên bị bắt.
Tuy rằng mặt anh bởi vậy mà đen như đít nồi, nhưng vẫn không ngăn cản được đội đặc công đem người mang đi.
Lẽ ra chỉ là một cuộc gọi báo nguy bình thường của nữ sinh, cũng sẽ không được đội cảnh sát chuyên dụng coi trọng như vậy, đương nhiên cũng không có khả năng xe cảnh sát ngang nhiên chạy vào biệt thự Triệu gia bắt giữ đại thiếu gia như thế này được.
Nhưng mà ai bảo Vương Tĩnh đại tiểu thư xuất chiêu đâu, mặt khác còn số ít người khác đứng ngoài góp vui, nhiều người thuận tay xen vào, Triệu Cảnh Hàn không tránh khỏi gặp hạn.
"Cảnh thiếu không cần phải lo lắng, tôi sẽ lập tức thông báo cho Triệu tổng, nhanh chóng đưa ngài ra." Ngay lúc Triệu Cảnh Hàn bị áp lên xe cảnh sát, vệ sĩ cao giọng cam đoan.
Triệu Cảnh Hàn nghe xong, khuôn mặt tuấn tú vẫn còn mang theo dấu tay hồng bỗng nhiên tối sầm, thoạt nhìn vô cùng phiền lòng.
Bị chính bạn gái của mình báo cảnh sát tội cưỡng gian. Gian còn chưa tính, còn muốn cho Đại Phật gia trong nhà biết anh làm chuyện ngu xuẩn, không phải càng khiến anh mất mặt hơn sao.
So với việc khiến người kia biết được, làm ông ấy thất vọng, kỳ thật Triệu Cảnh Hàn càng muốn đi theo đám cảnh sát một chuyến thì hơn.
Chung quy, chuyện lần này náo loạn như vậy, phỏng chừng cũng là người nào trong giới không an phận muốn mượn cơ hội này chỉnh anh một chút, không quá một ngày anh sẽ ra khỏi đây thôi, trêи thực tế đối với tình cảnh hiện tại anh cũng không có nhiều lo lắng.
Làm chủ của một công ty lớn, còn là người thừa kế duy nhất của Triệu gia, anh tự tin lực lượng của mình trước nay cũng không phải là giả.
Sau khi nghi phạm bị áp giải đi nhưng người bị hại báo nguy lại không bị mang đi cùng.
Cô được Vương đại tiểu thư bảo hộ, không cần phải chạy đến cục cảnh sát làm ghi chép, đến lúc đó sẽ có nữ cảnh sát đến tận cửa hỏi cụ thể.
Kiều Nhan bọc áo gió nhảy lên xe của Vương Tĩnh, đợi đến lúc cửa kính xe đóng hết lại, căn biệt thự phía sau cách ngày càng xa, cô mới nhẹ nhàng thở ra.
"Cảm ơn cô, không thì chỉ bằng năng lực của người bình thường như tôi, phỏng chừng cũng chỉ là đả thương địch thủ một ngàn chính mình tổn hại 800." Kiều Nhan hướng sang Vương Tĩnh chắp tay cảm tạ.
Cô gái này tuy rằng ngạo kiều mạnh miệng, tính cách không được tốt, nhưng nội tâm thật sự không xấu, người đối lập như vậy vẫn còn rất tốt.
* Ngạo kiều: Bề ngoài lạnh lùng ương bướng, bên trong ôn nhu dịu dàng có phần hay ngại ngùng xấu hổ.
Vương Tĩnh mặc một thân váy nhỏ tinh xảo, chấp nhận lời cảm ơn, sau đó liếc nhìn những nốt hồng hồng trêи người Kiều Nhan, dần dần nhíu chặt mày.
"Cô thành cái dạng này mà vẫn chưa tính đả thương địch thủ một ngàn bản thân tổn hại 800 sao? Tôi nhớ trước đây anh ta còn chưa chạm qua cô, vì kéo anh ta rớt xuống nước mà phải trả giá lớn như vậy sao, có đáng không?"
Cô ấy nhìn thấy bộ dáng chật vật của Kiều Nhan, hoàn toàn hiểu lầm, cho rằng Kiều Nhan là vì muốn tên bạn trai khốn nạn kia vào đồn cảnh sát mà thật sự đánh mất sự trong sạch của bản thân.
Kiều Nhan cúi đầu nhìn nhìn kiệt tác mình gây ra, phụt cười một tiếng.
"Những thứ này đều là giả, Đại tiểu thư không cần lo lắng, tôi hiện tại rất tốt ." Tâm tình Kiều Nhan vui vẻ giải thích một câu.
Sắc mặt Vương Tĩnh cảm thấy vi diệu, cực kỳ hết chỗ nói, theo sau hỏi, "Tôi vừa rồi kêu người âm thầm chụp ảnh, cô không lộ mặt đấy chứ? Nếu như bị chụp tới, vậy thì còn phải đem ảnh chụp chọn lọc qua trước, để tránh không cẩn thận công khai ra ngoài sẽ không tốt cho cô".
Kiều Nhan lắc đầu, cô đã cố ý bọc một lớp áo gió thật dày, bên trong còn mang theo mũ cùng khẩu trang, ngụy trang như vậy ngay cả mẹ cô cũng nhận không ra.
"Tôi vừa rồi ở trong xe nhìn thoáng qua, Triệu Cảnh Hàn trêи mặt đều có vết thương thương, là cô ra tay?" Vương Tĩnh tò mò lại nhiều chuyện theo sát sau hỏi.
Kiều Nhan gật đầu, đem chuyện tối qua của mình giản lược bớt rồi kể ra.
Vương Tĩnh nghe xong cảm giác tâm hồn sảng kɧօáϊ, thầm nghĩ đánh rất tốt, đối đãi với tên đàn ông khốn kiếp phải nên như vậy, dứt khoát gió thu cuốn hết lá vàng.
*Gió thu cuốn hết lá vàng: dứt khoát chấm dứt, không dây dưa.
Chỉ là sau đó cô lại suy tư trong chốc lát, không khỏi nhíu mày bắt đầu nghi hoặc.
"Kỳ thật tôi không rõ nguyên nhân cô vì sao phải làm như vậy, cảm giác không có tác dụng gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!