Chương 21: (Vô Đề)

"Ba năm sau, cô ấy từ nước ngoài trở lại, trở nên thành công hơn trước... Rõ ràng tình cũ lại cháy, có thể về cùng một chỗ, nhưng cô ấy lại bắt đầu đối với tôi như gần như xa... Tôi bắt em về đây để kϊƈɦ thích cô ấy, muốn cô ấy ghen tuông nổi giận, tôi thấy rất vui vẻ."

"Lần trước sau khi em rời đi, cô ấy nói muốn hòa nhập với thế giới của tôi, tôi liền mang cô ấy đi tham gia các loại yến hội... Có lẽ bởi vì thời gian chưa thích hợp, nên cô ấy phải nhận không ít uỷ khuất... Tôi không phải không thừa nhận, tạm thời tôi còn chưa đủ năng lực để đối phó với đám người kia …Cô ấy cần thời gian để trưởng thành."

"Lúc này bọn tôi lại cãi nhau, bởi vì cô ấy đi công tác, bởi vì em…"

Mỗi khi anh ta nói một câu, Kiều Nhan lại đổ đầy một chén rượu, hết một chai lại lấy thêm chai khác, nếu không chuốc ngất được anh ta thì cô đã thua!

Cùng lúc đó, đối phương tiết lộ một ít tin tức, Kiều Nhan cũng không bỏ sót, chuyện này so với những lời kể của Vương Tĩnh càng chi tiết hơn.

Ban đầu sau khi Kiều Nhan chợt biến mất, cô ta thay thế cô tiến vào vòng quan hệ này, trong giới bắt đầu truyền tai nhiều lời đồn đãi về Hứa Nhã Nhã.

Sau khi biết được chân tướng, mọi người nói cô ta tuy rằng là mối tình đầu của Cảnh Thiếu nhưng đã sớm chia tay, bây giờ mới về nước chưa được bao lâu đã thành công chen ngang tình cảm của người khác, còn khiến người bạn gái kia đau khổ mà bỏ đi, quả không hổ danh là tiểu tam tâm cơ không biết xấu hổ.

Bởi vì lời đồn đãi này, Hứa Nhã Nhã còn chưa xuất hiện, đã bị một đám tiểu thư từng thích Triệu Cảnh Hàn nhớ kỹ, xuất hiện mọi nơi cố ý ngáng đường cô ta.

Đợi đến lúc Hứa Nhã Nhã bắt đầu xuất hiện ở yến hội, Vương Tĩnh cùng đám đại tiểu thư kia thủ đoạn chồng chất, cô ta không chống đỡ nổi, ở trước mặt phần đông con cháu phú nhị đại mất hết mặt mũi, mất nhiều hơn được.

Chưa nói đến việc cô ta ở trước mặt bạn bè giới thượng lưu mất hết hình tượng, bị bọn người hẹp hòi này đánh giá, mà bây giờ ngay cả công việc của cô ta cũng bị ảnh hưởng. Bởi vậy tổn thất không hề nhỏ, thiếu chút nữa công sức phấn đấu gần hai năm ở công ty hiện tại đều đổ sông đổ bể.

Hứa Nhã Nhã cảm giác bị tai bay vạ gió, đổ hết tất cả lỗi lầm lên tên đầu xỏ mà oán giận, khiến Triệu Cảnh Hàn đau lòng không thôi, cuối cùng nhớ đến Kiều Nhan.

Về sau chính là thời điểm Kiều Nhan bị anh ta tìm đến, sau đó bị cưỡng chế mang về, lại đóng vai một tấm bia đỡ đạn dư luận cho ánh trăng sáng, cho cô ta có đủ thời gian để trưởng thành.

Kiều Nhan nghe đến đó đã muốn trợn trắng mắt, không hổ là say rượu, lời nói ra cũng hết sức chân thật, ngay cả tâm tư này cũng dễ dàng bộc bạch.

"Uống, tiếp tục uống." Uống chết tên khốn nạn này mới tốt, đỡ gây tai họa cho những người khác.

Chuyện ở đây vẫn chưa xong, bây giờ còn thêm những chuyện khác, không thì Triệu Cảnh Hàn đêm nay cũng sẽ không uống say rồi chạy đến bên này mượn rượu làm càn.

Công việc của Hứa Nhã Nhã gặp chút rắc rối, bận rộn không có thời gian nói chuyện yêu đương, vì thế Triệu Cảnh Hàn nghĩ giúp đỡ thì cô ấy sẽ cảm động, ai ngờ lại bị cô quật cường cự tuyệt, nói là làm tổn thương lòng tự trọng, là khinh thường cô.

Quan hệ của hai người bởi vì chuyện này mà có một chút khúc mắc.

Đúng lúc này, Hứa Nhã Nhã lại biết được anh ta mang Kiều Nhan về biệt thự, thêm chuyện này nữa, thùng dấm chua này cũng nổ tung, bắt được Triệu Cảnh Hàn liền tranh cãi mấy vấn đề 'Rốt cục anh có yêu tôi không'.

Sau đó thì có chuyện Triệu Cảnh Hàn mượn rượu giải sầu, thành con ma men rồi muốn chạy đến đây, vì thế lái xe liền đưa anh ta đến biệt thự.

Sau khi hiểu rõ việc này, Kiều Nhan cười vài tiếng, xúc động muốn đánh hắn ta một trận tơi bời.

Không được, cô sắp không nhịn được bản năng trong người mình nữa rồi, tay chân ngứa ngáy đến khó chịu, muốn đánh hắn aaa!

Kiều Nhan nhịn nhịn, nhanh chóng đem nửa bình rượu cuối cùng rót xong, mắt thấy đã đến thời cơ, cô liếc nhìn mấy vệ sĩ đang tuần tra dưới lầu, rồi dùng hết sức lực đem đêm tên sâu rượu này kéo đến trêи người mình, sau đó lăn một vòng vào trong, tránh đi ánh mắt phía dưới, nhanh chóng đem người kéo vào gian phòng bên trong rồi khóa trái cửa.

Vệ sĩ dưới lầu vẫn không có phản ứng đặc biệt gì, bởi vì trong mắt của bọn họ, cảnh tượng vừa rồi chính là Cảnh thiếu uống quá nhiều nên bổ nhào lên người cô gái nhỏ ôm trở về phòng. Chuyện sau đó muốn làm gì mọi người đều hiểu rõ.

Thời điểm mấu chốt như vậy, ai còn dám cẩn thận xem xét, thậm chí ngay cả tầng hai cũng không dám đi lên, để tránh quấy rầy chuyện tốt của Cảnh thiếu.

Một nửa kế hoạch của Kiều Nhan tiến hành rất thuận lợi, sau khi ném anh ta vào phòng, cô chạy đến bên cửa sổ kéo rèm xuống, chuẩn bị đánh anh ta một trận.

Gần như mấy bình rượu anh ta đều uống hết, rượu trắng rượu đỏ nồng độ cao trộn lẫn với nhau, cho dù tửu lượng của Triệu Cảnh Hàn tốt đến mấy thì lúc này cũng say thành một bãi bùn, nằm trêи mặt đất bất tỉnh nhân sự.

Kiều Nhan cố ý tìm ra một chiếc khăn lụa mỏng che lên mặt hắn, cam đoan cho dù có tức giận cũng không đánh vào mặt anh ta.

Cô mở di động tìm hiểu một chút chuyện nam nữ lăn lộn thường bị đau chỗ nào , sau khi tra được Kiều Nhan bắt đầu một cước tiếp một cước hung hăng đấm đá vào người anh ta, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào để giải hận .

"Này thì thích tìm người thế thân!"

"Này thì bắt người làm bia đỡ đạn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!