Kiều Nhan báo cảnh sát, nhưng cũng không giải quyết được vấn đề gì.
Sau khi xe cảnh sát tới, cô đứng từ trêи tầng nhìn xuống, hai vị cảnh sát bị mấy người vệ sĩ ở cổng lừa gạt dễ như trở bàn tay, gương mặt người báo nguy thế nào bọn họ cũng chưa có thấy đã vội vàng rời đi.
Kiều Nhan chỉ có thể nhìn xe cảnh sát đến ở cửa một lát liền rời đi qua ô cửa kính, muốn chạy ra ngoài gọi người quay lại, nhưng ngoài cửa hay dưới kia đều có vệ sĩ đứng chờ, cô muốn chạy xuống cũng không được.
Cũng không biết bọn họ đứng đó nói cái gì, chờ đến lúc Kiều Nhan không cam lòng gọi điện báo nguy thêm lần nữa, sau khi cảnh sát nghe được địa chỉ thì bọn họ không hề có phản ứng, hoàn toàn không tính điều động xe cảnh sát đến đây. Cô vẫn kiên trì gọi điện thêm vài lần, cuối cùng bị chị gái cảnh sát răn dạy không được báo án giả, bằng không sẽ bị giam giữ chờ xử lý.
Kiều Nhan hi vọng bọn họ đem người tới bắt cô đi, đáng tiếc bên kia chính là không muốn phái cảnh viên tới nữa. Cuối cùng bị cô quấy rối quá nhiều, dứt khoát không thèm nhận điện thoại.
Kiều Nhan: "…" Có thể, các chú cảnh sát cũng không muốn liên quan đến chuyện này, muốn cho bọn họ đến đây quả thực không thể.
Xem ra con đường báo nguy này không thể thực hiện được, thế lực của Triệu gia ở Kinh thị không thể khinh thường, mặt mũi của Cảnh Thiếu cũng không phải chỉ là danh tiếng.
Xem ra cô phải nghĩ biện pháp khác, cô không muốn tham gia yến hội hai ngày sau, cũng không muốn dính dáng gì đến tên nam chủ khốn nạn này nữa.
"Tiểu thư, cơm tối đã làm xong rồi." Âm thanh của người giúp việc gõ cửa gọi vào khiến Kiều Nhan đang bần thần ngồi bên cửa sổ tỉnh táo lại.
Cô khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện sắc trời đã tối, hóa ra cô ngẩn người cũng đã lâu.
"Tiểu thư? Nên ăn cơm thôi ." Người giúp việc không nghe thấy Kiều Nhan trả lời, tiếp tục gõ cửa thông báo, rất nghị lực mà không từ bỏ mục đích.
Kiều Nhan xuống giường đi mở cửa, nhìn đến người đứng trước cửa chính là một phụ nữ trung niên béo trắng, bà ta chính là người đứng đầu trong nhóm giúp việc.
Nói thật, trải qua chuyện bị chuốc thuốc ngủ trêи máy bay, cô hiện tại một chút cũng không muốn động vào đồ ăn bọn họ chuẩn bị.
Nhưng không ăn gì, làm sao có sức mà chạy trốn, aizz, thật là khó xử.
Mắt thấy Kiều Nhan đứng ở cửa vẻ mặt ai oán, một chút cũng không tính đến việc đi xuống ăn cơm, người giúp việc nhịn không được liếc mắt sang hai vệ sĩ đứng cạnh, vệ sĩ cau mày, mày nhăn đến mức có thể kẹp chết ruồi bọ.
"Kiều tiểu thư, cô nên biết rõ, tính nhẫn nại của Cảnh thiếu cũng không tốt lắm, cô vẫn nên ngoan ngoãn ở đây thì hơn, không cần si tâm vọng tưởng những hành động khác." Vệ sĩ vẻ mặt dữ tợn lên tiếng cảnh cáo.
Kiều Nhan bĩu môi, biết đối phương không chỉ báo cáo hành động của cô, hiện tại còn cảnh cáo cô an phận mà đi xuống lầu ăn cơm, đừng lại có ý đồ phản kháng, nếu không người chịu khổ vẫn là chính cô.
Tuy rằng Kiều Nhan rất muốn không hợp tác, nhưng nghĩ đến chính mình còn muốn xuất lực báo thù, hôm nay vẫn còn trong địa phận của anh ta, hiện tại vẫn nên an phận một chút.
Giữ được rừng xanh thì sợ gì không có củi đốt. Phụ nữ báo thù, hai ngày sau vẫn chưa muộn.
"Lần này trong đồ ăn các người có bỏ gì khác thường không? Tôi cũng không muốn lại bất tỉnh thêm lần nữa." Kiều Nhan tự khiến mình biểu hiện thái độ thư giãn, nhưng vẫn mang một chút dè dặt cùng sợ hãi hỏi.
Giúp việc béo trắng thấy vậy buông xuống cảnh giác, vội vàng trả lời, "Tiểu thư, bữa cơm này rất bình thường, hương vị cũng rất tốt, xin cô yên tâm."
Trải qua buổi chiều bị Kiều Nhan chỉ qua chỉ lại, hiện tại nhóm người này đã không dám coi thường người phụ nữ được Cảnh thiếu mang về này.
Kiều Nhan quả thật có chút đói bụng, đơn giản theo bọn họ ý xuống lầu đi ăn cơm, nếu lần này còn bị bỏ thuốc, cô cũng chỉ bất tỉnh thêm chút, cùng lắm thì ngủ một giấc tỉnh lại, một ngày mới lại bắt đầu.
Nếu không cô ở trong này ngoan cố không chịu ăn cơm thì sẽ bị đói mà chết trước.
Bữa cơm này tương đối phong phú, còn cố ý chuẩn bị cho cô một bàn ăn sang trọng, mỗi món hương vị đầy đủ, khiến cho người khác rất có khẩu vị.
Tư bản chủ nghĩa độc ác, xin hãy cho nó sớm phá sản đi!
Kiều Nhan quyết định yên lặng cầu nguyện, sau đó đột nhiên nhớ ra, bây giờ Triệu thị có vẻ là đại bá tổng chống đỡ, người ta vừa mới giúp đỡ gia đình cô, cô cũng không thể vong ân phụ nghĩa nguyền rủa anh ta phá sản như vậy, thật không có lương tâm.
Vậy thì cô chỉ cần cầu nguyện cho tên đầu heo Triệu Cảnh Hàn phá sản là được, cô là người tốt, ân oán rất rõ ràng.
Dưới ánh mắt chăm chú từ bốn phía, kiều Nhan nắm tay buông xuống dưới bàn cầu nguyện thêm lần nữa.
Trời lạnh rồi, công ty của tên nam chủ khốn nạn nên sớm phá sản đi, A Di Đà phật, thượng đế phù hộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!