Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, Triệu Quân Khiêm vốn cho là mình sẽ trước sau như một, ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, nhưng mà hắn lại đánh giá thấp lực ảnh hưởng của đối phương, đã thành công làm cho hắn như hồ nước tĩnh lặng lại có động tĩnh.
Trong rượu bỏ thuốc đối với hắn vô dụng, động tay động chân đối với đèn xông tinh dầu càng không chút gì ảnh hưởng đối với hắn, nhưng mà không biết từ đâu có cô gái nhỏ này xông ra là cho tâm tư hắn động.
Nhưng hôm nay hắn không phải là người còn trẻ, sớm đã không phải nhóc con đầy xúc động, thứ hắn không thiếu nhất đó là lý trí tĩnh táo cùng nghị lực khống chế.
Sau khi kiềm chế được khác thường trên người, hắn vốn định đem ngừoi đẩy ra, nhưng dứoi chân đột nhiên bị chụp đèn làm cho ngã ở trên sàn, kéo theo Kiều Nhan té nhào trên người hắn, tay của cô như bạch tuột mà giãy dụa sờ mó xông vào bên trong tây trang.
"Đứng lên, có nghe hay không" hắn tê một tiếng khẽ quát.
Lúc này Kiều Nhan sớm đã bị dục hỏa đốt người lý trí hoàn toàn biến mất, chỉ biết là cuốn lấy người làm cô thoải mái, làm sao còn nghe hiểu được hắn nói cái gì.
Hai người trên mặt đất dây dưa trong chốc lát, quần áo xốc xếch không còn hình dáng.
Cuối cùng là trời sinh người đàn ông lực lượng mạnh mẽ chiếm thế thượng phong, 1 phút sau, Kiều Nhan xoay như bánh quai chèo đã bị Triệu Quân Khiêm thở phì phò xách lên.
Nước lạnh như băng bỗng nhiên hắt vào Kiều Nhan làm ướt cả tóc lẫn quần áo, thật vất vả mà kích thích thần trí của cô tỉnh táo lại một chút.
Cô đứng ngây ngốc dưới vòi hoa sen, đợi nhìn thấy rõ tình cảnh cùng khuôn mặt không cảm xúc của người đàn ông lớn tuổi trước mắt, thì thân thể hư mềm kìm lòng không đặng rùng mình vài cái.
"Thanh tỉnh" Triệu Quân Khiêm bộ dạng phục tùng cởi ra khuy tay áo âu phục, thờ ơ hỏi.
Kiều Nhan theo bản năng gật đầu, cặp mắt hạnh đỏ ửng tản ra mê mang mị hoặc, yên lặng nhìn hắn, giống như không chứa nổi điều gì khác.
Triệu Quân Khiêm ngước mắt xem qua, khẽ cười một tiếng, "Muốn cùng ta làm" âm cuối khàn khàn, giấu giếm từng chút mê hoặc nhẹ nhàng len vào.
Nam sắc dụ người.
Kiều Nhan rầm một tiếng nuốt nước miếng, cảm giác trên người ngọn lửa tình lại kịch liệt thiêu đốt, ngay cả nước lạnh đều không cứu vớt được cô.
Nếu như là ở trong hiện thực, Kiều Nhan tuyệt đối tự biết mình hoàn toàn không nên trêu chọc tới người đàn ông nguy hiểm như vậy, nhưng bây giờ không phải là ở trong mộng thôi sao.
Nước từ vòi hoa sen chảy ra không biết tự khi nào đã biến thành độ ấm vừa phải, trong phòng tắm hơi nước bốc lên vây kín cả căn phòng, người đàn ông cao lớn tuấn tú đẹp đẽ ánh mắt thâm thuý ngấn cười như ẩn như hiện trong đó, tất cả thoạt nhìn như hư ảo.
Kiều Nhan ánh mắt mê ly, nhìn đối phương dùng đôi bàn tay sống trong nhung lụa tháo ra caravat, ngay sau đó cởi bỏ từng nút áo sơ mi.
Cảnh đẹp như thế, làm cho cô cả người như thoáng bị hải yêu dụ dỗ, trong đầu hiện lên một ý niệm nhưng sau đó lại bất chấp thẹn thùng mà liên tục gật đầu.
Trong hiện thực không có khả năng, trong mơ hư ảo nên phóng túng một chút, là có thể đi.
Trong hơi nước mông lung, hai thân ảnh dần dần vén đến cùng nhau.
Nước trên vòi hoa sen rơi xào xạt, che giấu đi tiếng chuông cửa ở bên ngoài vang lên mấy lần, trên tủ ở đầu giường điiejn thoại di động đang rung động vang lên ông ông, nhưng rất nhanh yên tĩnh lại.
Kiều Nhan trong giấc mơ
Ban đầu trong giấc mơ, cô không thể giải thích được tại sao có một hồi gặp gỡ đẹp đẽ, cùng một người đàn ông cực phẩm triền miên với nhau ở một nơi xa lạ, liều chết mà trầm luân.
Sau đó bão táp rốt cuộc cũng lắng xuống, mệt đến mức tận cùng mà ngủ say, trong giấc ngủ mơ trong mơ. Cô mơ về nửa cuộc đời của một cô gái nhỏ đã trải qua, vừa chân thực vừa hoang đường.
Cô gái xuất thân từ một thôn nhỏ ở miền núi, gia đình nghèo khó, mang hết toàn lực mới may mắn thi đậu vào một trường đại học danh tiếng ở thành phố Kinh Thị, trở thành niềm tự hào của cả nhà thậm chí của cả thôn xóm.
Vào năm ba đại học, cũng bởi vì cô gái có một hình ảnh tốt, dáng người không tệ, cho nên đã tìm được việc làm PG cho các đợt tổ chức lễ nghi để kiếm thêm tiền, ngẫu nhiên trong lúc này bị một tổng tài anh tuấn tiêu sái nhìn trúng.
Người nọ có một gia đình có không ít công ty lớn nhỏ, gia thế xuất chúng, giá trị con người xa xỉ, cô gái nhỏ cho tới bây giờ chưa từng có tiếp xúc qua dạng người thượng lưu cao cấp này, so với cô cách biệt một trời một vực.
Kỳ thật hai người gặp nhau rất đơn giản, một là thanh niên tuấn tú có tài lên đài lãnh thưởng, một là cô gái bưng khay để hoa cắt khai trương nghi lễ, hoàn toàn không có gì lãng mạn đáng nói.
Nhưng qua đi, thanh niên tài tuấn lại hướng về cô gái nghèo tuổi trẻ xinh đẹp, nhiệt liệt triển khai theo đuổi, giống như nhất kiến chung tình trong truyện bạch mã hoàng tử theo đuổi cô bé lọ lem khuynh tâm ưu ái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!