Chương 19: (Vô Đề)

Triệu Cảnh Hàn trở nên không có kiên nhẫn, lập tức gọi tài xế cùng đám vệ sĩ lái xe đến đây, không để ý Kiều Nhan đang giãy dụa mắng chửi, trực tiếp đem người khiêng lên chuẩn bị mang đi.

Mấy người ở đại sảnh vốn còn đang xem náo nhiệt, mấy đồng nghiệp bên trong cũng mải mê bát quái, đột nhiên nhìn đến loại này tư thế này, có chút bất ngờ không kịp phản ứng.

Trời ơi, hiện tại mấy anh chàng đẹp trai đang thịnh hành trò chơi cưỡng chế người yêu sao? Thật bá đạo, bạn gái không nguyện ý liền bế đi!

"Hóng hớt cái gì, nhanh chóng thông báo lãnh đạo đến đây, lỡ như là bắt cóc thì phải làm sao?" Nhân viên đi ngang qua mắt thấy người đẹp mới đến sẽ bị mang đi như vậy, nhanh chóng gõ tỉnh em gái lễ tân.

"Aa, gọi… gọi, không thể nào là bắt cóc được, anh ấy đẹp trai như vậy, làm sao có thể bắt cóc con gái, chắc chỉ là mâu thuẫn nam nữ mà thôi."

"Cô còn ở đấy mà cãi!"

"… …"

Đợi đến khi lãnh đạo chạy tới thì Kiều Nhan đã bị nhóm người của Triệu Cảnh Hàn mang đi.

Nếu không phải theo sau anh ta còn có có luật sư, chứng minh danh nghĩa bạn trai của Kiều Nhan rồi hoàn tất thủ tục nghỉ việc cho cô, có khi lãnh đạo đã báo cảnh sát tìm người rồi.

Mà Kiều Nhan lúc ấy đã ngồi trêи máy bay trở về Kinh Thị, toàn bộ khoang hạng nhất xa hoa đều bị Triệu Cảnh Hàn bao trọn, muốn giả vờ bị trói tìm người khác cầu cứu cũng không được.

*Kinh Thị: Bắc Kinh đó, còn Ma Đô là Thượng Hải

"Triệu Cảnh Hàn, anh có bệnh sao, tôi đã nói chia tay, anh còn đến trêu chọc tôi làm gì, anh không biết đây là giam cầm phạm phám hay sao? Là phạm pháp đó !" Kiều Nhan khó thở hô lên.

Cha mẹ Kiều còn đang ở bệnh viện Ma Đô, nếu như có chuyện, tìm không thấy cô thì phải làm sao, tên khốn nạn đáng chết nam chủ bắt cô trở lại, hiện tại cô đang trêи máy bay, ngay cả việc gọi điện thoại báo bình an cũng không được.

Chẳng qua, cô cũng không dám gọi điện trước mặt Triệu Cảnh Hàn, lỡ như anh ta biết chuyện của nhà cô, có cớ lấy ra uy hϊế͙p͙, chẳng phải cô sẽ ở thế bị động sao.

"Kiều Nhan, em không cần lại cố tình gây sự, em hãy ngoan ngoãn theo anh trở về, yên tâm làm bạn gái của anh, em thích cái gì anh đều có thể cho em, ghen cũng phải có mức độ, lạt mềm buộc chặt chiêu này cũng cũ lắm rồi không có tác dụng nữa đâu ." Triệu Cảnh Hàn đen mặt trách cứ.

Anh ta kiêu ngạo bá đạo, cùng người vừa rồi ôn nhu dụ dỗ cô ở trước đại sảnh công ty hoàn toàn khác nhau, rõ ràng kéo quần lên liền không nhận người, buông chén xuống liền mắng chửi người ta ích kỷ, lương bạc người khác, ai dám tin anh ta!*

* trêи bàn nhậu thì là anh em, buông chén xuống liền mắng chửi đâm lén người khác.

Kiều Nhan kiên quyết không trả lời những sai lầm anh ta buộc tội cho cô, cũng không có cách nào trốn thoát, đơn giản mặt lạnh hờ hững không thèm nhìn anh ta, tâm mệt đến nỗi lười phản ứng lại, dù sao nói cũng không thông, vậy thì nói làm gì uổng phí sức lực, cô vẫn nên suy nghĩ lúc xuống máy bay làm sao tìm được cơ hội chạy trốn thì hơn.

Muốn chạy trốn cần rất nhiều sức lực, Kiều Nhan cũng sẽ không học cách làm ngu ngốc của nữ chủ tuyệt thực kháng nghị, tiếp viên hàng không bưng lên đồ ăn cô đều ăn sạch sẽ, quyết định ăn vào mới có sức chạy trốn.

Ai ngờ Triệu Cảnh Hàn không biết xấu hổ như vậy, anh ta trực tiếp bỏ thuốc ngủ vào đồ ăn.

Sau khi ăn cơm xong Kiều Nhan liền không nhịn được đầu óc mơ màng buồn ngủ, tựa vào ghế liền ngủ bất tỉnh nhân sự lúc nào không biết, khi tỉnh lại đã ở trêи xe rồi.

"Đến Kinh Thị rồi ?" Kiều Nhan mặt không đổi sắc hỏi.

Giọng nói của cô rất bình tĩnh, giống như là đã muốn bỏ qua chuyện ghen tuông trêu đùa hành xử như gánh xiếc, khiến Triệu Cảnh Hàn đang ngồi bên cạnh vừa lòng không ít.

"Ừ, hiện tại trở về biệt thự của anh, tạm thời em ở tại chỗ đó." Anh ta giải quyết dứt khoát, tựa như khoảng thời gian ngày xưa ở chung với nguyên chủ vậy, căn bản sẽ không cân nhắc đến cảm giác của cô.

Kiều Nhan lười không muốn nói cái gì nữa, chỉ là đang giữ thái độ hòa nhã như muốn chịu thua, cố tình làm đối phương lơ là cảnh giác rồi tìm cách chạy trốn.

Trải qua chuyện này, cô đã quyết định, phải tìm cơ hội hung hăng dạy dỗ cho tên nam chủ luôn nghĩ mình là đúng này, cô nhất định phải dạy cho anh ta biết cách làm người.

Tên đầu heo, chờ đấy, cô rất nhanh sẽ cho anh ta biết thế nào là trêu chọc người khác!

Kiều Nhan suy đoán, tên bệnh thần kinh này mang cô về đây chắc hẳn sẽ liên quan đến ánh trăng sáng tình đầu của anh ta, chẳng hạn như làm bia đỡ đạn.

Kiều Nhan có tính toán, đè nén hết lửa giận, đối với sự sắp xếp của Triệu Cảnh Hàn không có nhiều phản kháng.

Cho dù cô có phản kháng, cũng sẽ chỉ như trứng chọi với đá, không mang lại kết quả gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!