Chương 18: (Vô Đề)

Triệu Quân Khiêm ngồi trêи xe rời khỏi bệnh viện, Thư ký Lý đi sát theo sau bắt đầu báo cáo những chi tiết thăm dò được từ mẹ Kiều.

"Kiều tiểu thư từ nhỏ tướng mạo xuất chúng, nhân phẩm, học vấn đều ưu tú, gia đình nghèo khó, sơ trung nhận được học bổng từ một công ty thiết lập từ thiện xã hội, một đường thuận lợi thi đậu Đại học tài chính kinh tế, chuyên nghành là tài chính học…"

Theo thanh âm vững vàng của thư ký Lý, cuộc đời nguyên chủ cơ hồ bị nêu ra sạch sẽ, may mà thân phận bạn trai cũ không bị đào ra, kỳ thực bố mẹ Kiều căn bản cũng không biết đấy là người nào.

Dưới tình huống như vậy, nếu thư ký Lý cho người điều tra, Kiều Nhan nghĩ sự việc kia rất khó mà che giấu.

Mà Triệu Quân Khiêm biết cô không thích có người tự tiện điều tra mình, cho nên không có cho người điều tra đây là quyết định của hắn.

Lần này cũng chỉ nghĩ thông qua người nhà của cô đơn giản hiểu rõ cô hơn một chút, kết quả xác định cô quả thật là người như anh suy nghĩ, một cô gái ngoan ngoãn.

Hôm đó là anh đã hiểu lầm cô.

"Chuyện này dừng ở đây, chú ý đến phòng nhân sự, đến lúc đó… , Nếu cô ấy tới thì liên lạc lại cho tôi."

Triệu Quân Khiêm dứt lời, xe Maybach đồng thời như bay mà chạy đi, rất nhanh đã không thấy tăm hơi.

Ở bên này, Kiều Nhan đã tìm được mấy cái thông báo tuyển dụng thích hợp, lần lượt gọi điện thoại đến từng nơi xác định thời gian phỏng vấn.

Chờ cô đi làm, Cha Kiều ở đây căn bản là vẫn có thể.

Bác sĩ Lương tự mình kiểm tra bệnh tình hiện tại của Cha Kiều, hiểu rõ được tình hình. Trước tiên cần phẫu thuật, sau đó đề ra phác đồ điều trị thích hợp có thể đem bệnh này chữa khỏi.

"Cám ơn Bác sĩ Lương, đã làm phiền đến ông ." Kiều Nhan chân thành cúi người cảm ơn.

Bác sĩ Lương không dám nhận cái lễ này, nghiêng người tránh khỏi, sau đó dặn dò một hộ lý của cha Kiều chế độ ăn uống cụ thể , xong cùng với đoàn chuyên gia vội vàng rời đi.

Tục ngữ có câu : Có áp lực liền có động lực, bệnh nhân này được cả viện trưởng lẫn Bác sĩ Lương coi trọng, các bác sĩ khác nhanh chóng tăng ca làm việc ngày đêm, sang ngày thứ hai đã đưa ra được phác đồ điều trị cụ thể cho cha Kiều.

Sau khi Cha Kiều được xác định thân thể bình thường, ngay buổi chiều liền được đẩy vào phòng phẫu thuật chấp nhận giải phẫu.

Bác sĩ Lương tự mình tiến hành, dẫn dắt đoàn đội của mình từ chiều bận rộn đến buổi tối, bảy tám giờ qua đi cuối cùng đèn phòng phẫu thuật cũng tắt

"Các bác sĩ đã vất vả rồi, cha tôi hiện thế nào?" Kiều Nhan vội vàng nghênh đón hỏi.

Bác sĩ tháo khẩu trang, đưa ra cho cô một nụ cười nhẹ nhõm, tuyên bố, "Cuộc phẫu thuật hết sức thuận lợi, người nhà có thể yên tâm"

"Tốt, tốt quá rồi, cám ơn bác sĩ, cám ơn bác sĩ." Mẹ Kiều cùng em trai Kiều nghe xong thiếu chút nữa xúc động khóc lên, rối rít cảm ơn bác sĩ, trong lúc nhất thời vui vẻ khoa tay múa chân.

Sau đó, Cha Kiều an toàn được y tá đẩy ra nhưng thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng nên ông vẫn chưa tỉnh lại.

Kiều Nhan ở lại thêm một ngày, xác định cha Kiều không còn nguy hiểm tính mạng, phẫu thuật hết sức thành công , cô bắt đầu đi ra ngoài tham gia phỏng vấn, tìm được việc làm.

Đương nhiên việc này là gạt người trong nhà yên lặng mà tiến hành, cha Kiều đang trong thời kỳ dưỡng bệnh, Mẹ Kiều cùng Kiều tiểu đệ đều ở đây chăm sóc, không nhận ra được điểm gì khác thường.

Công việc cô tìm được là làm trợ lý ở một công ty hành chính, đợi đến khi cô đi làm ổn định, tình hình cha Kiều đã có chuyển biến tốt.

Kiều Nhan rất nhanh hoàn thành hồ sơ đi làm, một bên cố gắng làm quen bầu không khí nơi công sở, một bên tìm đến bác sĩ Lương thỉnh cầu chữa trị vết thương cho em trai Kiều.

"Kiều tiểu thư, em trai cô tuổi còn nhỏ, chữa trị quả thực cũng không khó, chỉ cần đưa khớp xương ngày trước mở ra lần nữa lắp lại, dưỡng thương thật tốt đảm bảo chân có thể trở lại như cũ, chỉ có điều quá trình này vô cùng đau đớn."

Bác sĩ Lương tay ngắm nghía bản chụp X quang, hòa nhã hướng Kiều nhan giải thích.

Thực ra chân của em trai Kiều chữa trị không khó , chủ yếu là em ấy có thể chịu đựng được loại đau đớn này hay không, cho dù có thể sử dụng thuốc tê nhưng cũng không kéo dài được lâu.

"Em có thể, chị, em chấp nhận điều trị, vừa lúc cùng cha cùng nhau dưỡng thương." Kiều Lỗi thần sắc chờ mong, đôi mắt lấp lánh nhìn Kiều Nhan.

Nếu bản thân em ấy đã đồng ý, Kiều Nhan dứt khoát gật đầu ký giấy cam kết chữa trị. Bác sĩ Lương lập tức xem xét thời gian, vẫn như lúc trước kiểm tra cho cha Kiều, chẳng qua lần này đối tượng đổi thành Kiều Lỗi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!