Chương 17: (Vô Đề)

"Triệu tiên sinh, anh đến cùng muốn biết cái gì?" Kiều Nhan đi thẳng vào vấn đề trực tiếp hỏi.

Triệu Quân Khiêm tiến lên nửa bước, yết hầu khẽ động, "Kiều Nhan, tôi chỉ muốn cô nói sự thật."

Kiều Nhan: "…" Những gì tôi nói đều là sự thật, nhưng anh không tin, thế nào cũng phải muốn tôi lừa gạt mới chịu tin sao.

Hơn nữa nói chuyện thì nói, đứng gần cô như vậy để làm gì, không biết chính mình phát ra khí thế rất mãnh liệt sao, thanh âm còn từ tính như vậy, quả thực khiến cho người nghe lỗ tai ngứa ngáy.

"Anh… Thật sự có thể liên hệ với viện trưởng ở đây sao?" Kiều Nhan nghiêng người kéo dãn khoảng cách một chút xác nhận hỏi lại.

Triệu Quân Khiêm gật đầu, ánh mắt sâu hun hút nhìn cô một cái, lùi lại tạo ra khoảng cách an toàn, Kiều Nhan nhịn không được nhẹ nhàng thở ra một hơi.

"Được, tôi nói." Kiều Nhan bất đắc dĩ buông tay.

Những lời này quen thuộc như nào, còn nhớ rõ lần trước anh ta đứng trước mặt cô tra hỏi, cuối cùng cô lựa chọn 'Thẳng thắn được khoan hồng' đã nói qua hết thảy.

Hiện tại lại ở đây chuẩn bị nói thêm lần nữa, lời thoại cùng cảm giác đều giống nhau… Nói dối một lần liền kéo theo một loạt lời nói dối phía sau.

Ài, từ xưa đã có chuyện nói thật không ai tin, bây giờ lại có người ép cô phải nói dối bằng được!

Kiều Nhan lau mặt, ở dưới ánh mắt thâm thuý của đại tổng tài, bình tĩnh gật gật đầu.

"Đúng vậy. Lúc ấy, cha tôi bệnh tình nguy kịch, trong nhà lại không có tiền chữa trị, bạn trai lại một lòng đội nón xanh cho tôi, thương tâm xúc động liền ngu ngốc muốn chạy đi báo thù, sau đó ma quỷ xui khiến thế nào xảy ra sự kiện kia."

"Lúc ấy anh nói cho tôi phí bồi thường, nhìn đến 100 vạn kia tôi thật sự rất vui vẻ , nghĩ đến cha mình về sau có thể có tiền chữa bệnh, tôi liền cầm nó nhanh chóng rời đi."

"Quả thật như anh vừa thấy, tôi cầm 100 vạn kia chính vì nghĩ có thể chữa khỏi chân cho cha mình."

Kiều Nhan bụm mặt, đoán ý của đối phương rồi đem câu trả lời bổ sung hoàn chỉnh, càng có tính thuyết phục, nói xong lời cuối cùng thiếu chút nữa ngay cả cô cũng tưởng đó mới là sự thật.

Trời ơi, cô đích thị là một cô gái thanh nhã thiện lương đơn thuần, kiên cường động lòng người không hề cố ý làm ra vẻ bạch liên hoa nha.

Kiều Nhan cúi đầu, bả vai có chút run rẩy, giống như lớp mặt nạ kiêu ngạo bị phá vỡ, lòng tự trọng bị sụp đổ mà ẩn nhẫn khóc thút thít.

Trêи thực tế, cô đang tự dùng sức khống chế biểu cảm trêи mặt mình, để tránh bản thân không nín được cười ra tiếng.

Người đối diện cô sau khi nghe được 'Chân tướng', không có bất cứ phản ứng gì, đứng yên không có thêm động tác dư thừa nào.

Kiều Nhan nhịn không được mơ hồ suy nghĩ. Ngay sau đó, một bàn tay to lớn đặt lên vai cô, càng ngày càng nắm chặt hơn, trầm ổn mà lại hữu lực.

"Cô cùng ngươi người bạn trai trước kia bây giờ là tình huống gì?" Điểm chú ý của Đại tổng tài luôn luôn như vậy không giống với người bình thường.

"A? Ừm, trở về liền tách ra, từ rất lâu đã còn không liên lạc với nhau nữa, cả đời này cũng sẽ không gặp lại." Kiều Nhan thành thật trả lời.

Cô đã kéo tên đó vào danh sách đen, có liên hệ cũng chỉ có quỷ mới làm được, tên khốn nạn nam chủ kia phỏng chừng đang đắm chìm trong mật ngọt tình yêu với mối tình đầu, nếu không có chuyện gì thì làm sao nhớ đến mà liên hệ với cô, dù sao anh ta có liên lạc cũng không thể tìm thấy cô được.

Về việc chia tay, ngoại trừ việc cô không thể tiết lộ thân phận của bạn trai cũ, kỳ thật cô cũng không có lừa gạt thêm cái gì nữa.

Sau khi nghe xong, bàn tay lớn trêи vai cô càng dùng nhiều lực hơn làm Kiều Nhan có chút khẩn trương, cảm giác giống như bị anh ta nắm sau gáy xách lên, muốn chạy cũng chạy không thoát.

Chẳng qua, hiện tại cô càng quan tâm đến việc Triệu Quân Khiêm sau khi nghe xong, anh ta quyết định thế nào.

Cô đã 'Nói thật' theo lời anh ta muốn, vậy việc nhờ viện trưởng giúp đỡ, anh ta còn giữ lời chứ?

"Triệu tiên sinh, việc liên hệ viện trưởng, ngài xem…" Kiều Nhan mặt dày nhắc nhở.

Triệu Quân Khiêm rốt cuộc cũng chịu nới lỏng tay, đứng đối diện Kiều Nhan cười nhẹ, trêи khuôn mặt tuấn mỹ trở nên mị hoặc chết người, trong phút chốc toả sáng như hàng vạn bông hoa nở rộ, làm người khác kinh diễm không thốt nên lời.

Kiều Nhan cảm thấy chính mình như thế mà bị sắc đẹp mê hoặc đến ngẩn người, đợi đến khi cô phản ứng lại thì chỉ thấy Triệu Quân Khiêm lấy điện thoại ra gọi điện cho ai đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!