Chương 12: Thăm bệnh

Sau khi máy bay hạ cánh thì hai người Kiều Nhan và Triệu Quân Khiêm lần lượt xuống may bay. Chờ bọn họ rời khỏi, cô lấy vé xe lửa đã được đặt trước đi vòng sang thành phố.

Sau một hồi đi không ngừng nghỉ, cuối cùng cũng đến huyện Đồng Mộc, lúc này đã là năm sáu giờ chiều.

Cũng may ngày hè trời vẫn sáng, Kiều Nhan vẫn còn đủ thời gian đến bệnh viện huyện trước, thăm cha Kiều một lát, cũng biết tình huống cụ thể của ông ấy thế nào.

Trong trí nhớ của nguyên chủ, ấn tượng về huyện thành không nhiều lắm, chỉ có mỗi trường trung học của huyện và nhà ga là có chút quen thuộc, mấy nơi khác cơ bản cũng chưa từng đi qua.

Kiều Nhan mua trái cây, thuận tiện hỏi chủ quán đường đi tới bệnh viện huyện, được đối phương nhiệt tình giới thiệu một người chạy xe ôm, trả hai đồng tiền sẽ được chở thẳng đến cửa chính bệnh viện.

So ra thì chi tiêu ở nơi này thì rẻ hơn ở thành phố nhiều. Kiều Nham mua hai bịch chuối và táo cũng chỉ tốn hơn mười đồng, cảm giác vừa tiện nghi lại có lợi. Bỏ qua cảm thán này đó, Kiều Nhan cũng tìm được khu nội trú, đứng ở dưới lầu, cô gọi điện thoại cho mẹ Kiều, "Mẹ, con đến rồi, ba ở phòng bệnh nào vậy?"

"Tiểu Nhan, con đợi một lát, mẹ xuống lầu đón con." Mẹ Kiều không ngờ rằng con gái lại trở về nhanh như vậy, vừa mừng vừa sợ, không ngừng dặn dò mấy câu, muốn xống dưới đón cô.

Kiều Nhan cúp điện thoại, vì phòng ngừa mẹ Kiều xuống dưới không tìm thấy người, cô trực tiếp đứng ở cửa đợi, vóc người cao gầy cùng với gương mặt nổi bật của cô thế nhưng lại hấp dẫn không ít người đi ngang qua.

Chưa đến hai phút, từ bên trong cánh cửa là một người phụ nữ trung niên thật cao lại ốm yếu hơi hoang mang chạy ra, bà ấy có nước da ngăm đen, ăn mặc mộc mạc, nhìn một chút là có thể thấy tướng mạo của bà và Kiều Nhan có vài phần tương tự.

Chỉ thấy bà ấy chạy ra, vội vàng nhìn chung quanh, nhìn thấy Kiều Nhan thì từ trong hốc mắt sâu của bà có thể thấy được đôi mắt màu nâu đậm như lập tức toả sáng.

Thần sắc Kiều Nhan ngẩn ra, không nghĩ đến ở trong trí nhớ của nguyện chủ, mẹ Kiều có tính cần kiệm, tính tình như bà quản gia lại là hình ảnh như vây.

Hẳn đối phương là con lai rồi, dáng người cao ráo, ngũ quan rõ ràng nổi bật, nếu không phải bởi vì hàng năm làm lụng vất vả mà màu da trở nên rám đen, chỉ sợ với dáng người như vậy cũng phải là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp.

Vốn dĩ vóc người nguyên chủ cao gầy cộng thêm dung mạo xinh đẹp, sợ là đều di truyền từ người mẹ này.

"Tiểu Nhan, con đã về rồi. Nhanh như vậy đã đến đây, có mệt hay không?" Mẹ Kiều vui vẻ lôi kéo tay của Kiều Nhan hỏi han ân cần, yêu thương cô đi suốt đêm cả một quãng đường xa như vậy.

Kiều Nhan hoàn hồn, cười đáp, "Mẹ, con rất khoẻ. Cha thế nào rồi ạ? Chúng ta lên gặp cha nào." Nói xong thì muốn đem theo rương hành lý lên lầu.

Mẹ Kiều muốn nhận lấy hành lý thì bị Kiều Nhan nhét hai bì hoa quả.

"Con trở về là được rồi, còn mua hoa quả làm gì, lại phí tiền. Mẹ với cha con đều sống tốt, cũng không ăn mấy thứ ăn chơi tinh quý này." Mẹ Kiều cầm táo và chuối, vừa dẫn đường đi lên lầu vừa nhắc nhở.

Kiều Nhan nhịn cười, tỉ mỉ nghe bà nói, trả lời, "Cũng không đắt lắm đâu, có hơn mười đồng thôi mẹ."

"Đắt đỏ, mấy trái cây này tám phần là bọn họ cho rằng con từ thành phố đến, cố ý nâng giá cao rồi." Mẹ Kiều tức giận nói.

Nếu không phải bận tâm con gái vừa trở về, đoán chừng bà sẽ lập tức cầm hai bịch hoa quả kia đi tìm người bán trái cây lý luận , nhất định phải đem tiền lấy trở về.

Kiều Nhan nói: "Vậy sau này không mua trái cây ở chỗ bọn họ nữa."

Hai mẹ con vừa đi vừa nói chuyện, đã tới một căn phòng bệnh ở lầu hai, cha Kiều đang nằm nghỉ, bên cạnh giường ngủ có treo bình nước.

"Cũng may con gửi tiền về, bằng không ngay cả lối đi ở hành làng ở bệnh viện cũng không để cho cha mẹ ở." Mẹ Kiều lau mắt, nhỏ giọng cảm khái. Trong ánh mắt nhìn về phía Kiều Nhan có chút muốn nói lại thôi, muốn hỏi lại không dám hỏi.

Kiều Nhan vỗ vỗ bờ vai của bà, cũng không có trực tiếp đẩy cửa tiến vào, mà trước tiên nhìn qua cửa sổ nhỏ nhìn vào bên trong. Giường ngủ ở giữa có người đàn ông tướng mạo đoan chính, làn da đen thui, trầm mặt ít nói chính là cha Kiều.

Theo như trí nhớ của nguyên chủ từ năm trước khi trở về thăm cha mẹ, thoạt nhìn ông ấy gầy hơn, tình thần cũng không tốt lắm, chắc vì chân tái phát bị thương, nên rất đau khổ.

Nhưng mà cũng bởi vì lo lắng quấy rầy công việc của con gái, nên vẫn bảo người trong nhà liên tục gạt nguyên chủ, không cho nói, một mình ở nhà yên lặng chịu đau đớn. Kiều Nhan thở dài, đây là một người cha không biết cách biểu đạt nhưng lại cực kỳ thương con.

Cô đẩy cửa ra lén lút đi vào, đứng ở đầu giường bệnh của cha Kiều, lúc ông ý thức được có người đến nên mở đôi mắt đục ngầu thì Kiều Nhan đã mở miệng nói, "Cha, con về thăm cha đây."

Trên mặt cha Kiều là vẻ mặt mờ mịt, hoảng hốt tưởng như đang nằm mơ, bằng không làm sao con gái ông mới đó đang ở trong thành phố mà đã chạy về bên người thế này.

Mẹ Kiều đợi Kiều Nhan tiến vào phòng rồi mới bước vào, ánh mắt liếc nhìn ông, giống như cô vợ nhỏ không dám nhìn cha Kiều.

Trong lúc nhất thời không khí có chút yên tĩnh, vẫn là người chung phòng bệnh thấy diện mạo và khí chất Kiều Nhan nên có chút tò mò, trêu ghẹo hỏi cha Kiều có thật là con gái của ông không vậy, cảm thấy người đàn ông thô kệch như ông không thể sinh được đứa con gái như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!