Sau khi nói chuyện với mẹ Kiều, Kiều Nhan lập tức lên mạng đặt mua vé máy bay, hai ngày sau mau chóng bay về nhà để xem xét một chút.
Vì quê nhà của nguyên chủ ở vùng núi hẻo lánh, nơi đó tương đối vắng vẻ, lại còn là một huyện thành nhỏ nên từ thành phố Kinh Thị không có xe lửa hoặc máy bay trực tiếp đi thẳng về mà phải qua trung chuyển, nhưng xe buýt vừa chậm vừa không an toàn, cũng hết cách nên Kiều Nhan đành lựa chọn những giải pháp trung chuyển tốt nhất mà thôi.
Cô dự định từ thành phố Kinh Thị đi chuyến bay gần nhất tới Ma Đô, nhưng vì không còn hạng phổ thông đành phải mua hạng thương gia, sau đó ở Ma Đô bắt tàu lửa tới huyện thành, cuối cùng là di chuyển xe buýt về huyện Đồng Mộc nơi cha Kiều đang nằm viện.
Tuyến đường cứ như vậy mà quyết định trước, tiếp theo Kiều Nhan có động tác rất nhanh xử lý hết tất cả những đồ vật trong phòng mà nguyên chủ sở hữu, dẫn đến trong phòng giờ đây trống trải, trở lại hình ảnh đầu tiên mà nguyên chủ thuê nó, nơi chưa từng có người dọn đến ở.
Lần cuối, Kiều Nhan nhìn lại một lần nữa căn phòng trọ trống rỗng, đem toàn bộ chìa khoá và thẻ phòng ở đặt trên bàn, sau đó mang theo hành lý không nhiều của mình bước ra ngoài, khoá cửa lại, xoay người rời đi.
Từ nay về sau, đoạn kí ức tình cảm đầy thị phi kia của nguyên chủ trong trí nhớ được phủ đầy bụi.
Kiều Nhan không quay đầu lại, mang tinh thần thoải mái tràn đầy tiến thẳng ra sân bay.
Hành lý của cô gói gọn trong một vali nhỏ chỉ là quần áo cùng balo trên lưng chứa một ít giấy tờ quan trọng như là bằng tốt nghiệp cùng chứng minh nhân dân mà thôi.
Trên xe taxi, anh tài xế trung niên nghe phát âm là tiếng Bắc Kinh của cô, còn tưởng rằng cô là người địa phương muốn đi du lịch, chợt nhớ đến đứa con gái nhỏ ở nhà, toàn bộ đoạn đường đi là cảm thán việc quản lý trông nom cô gái nhỏ bây giờ khó khăn, cả ngày cứ thích chạy ra bên ngoài không chịu ở nhà để tránh hoạ xảy ra.
Kiều Nhan yên lặng không lên tiếng mà nghe một người làm cha than thở, chỉ thuận miệng trả lời hai ba câu, dọc đường đi là một cuộc nói chuyện hoà hợp.
Chỉ là khi xe chạy ngang khách sạn Charles, nhìn đến nơi đó có chút quen thuộc, vẻ mặt hiện lên một ít hoảng hốt.
Chính nơi đây, trong một đêm thần xui quỷ khiến cô đã đánh mất đi kiếp trước của mình và lần đầu tiên của con gái ở kiếp này.
Nói không thèm để ý là không thể nào, tất cả thiệt thòi và khó chịu đều bị dồn nén ở trong lòng mà thôi.
Chuyện cũng đã xảy ra, cũng không ai đúng ai sai, người ta còn bồi thường cho mình, cô không thể níu chặt lấy sai lầm đó để làm cái gì, dù sao có thể làm lại cuộc đời mới đã là vận mệnh lớn rồi, những điều khác không thể cưỡng cầu tới hoàn hảo được.
Nghĩ vậy, Kiều Nhan chm rãi phun một bãi nước bọt sau đó kéo kính xe ghế sau lên.
Cô chỉ muốn hứng một chút gió, đem phiền não không cần thiết thổi bay đi, về sau chú tâm tận lực mà xây dựng cuộc sống mới đến nơi đến chốn.
Nhưng mà vừa ngẩng đầu nhìn lại, trong tầm mắt liền thoáng qua một bóng người quen thuộc.
Trước cửa khác sạn Charles một người đàn ông đang lôi kéo một người, đó không phải là Triệu Cảnh Hàn bạn trai cũ sao.
Giờ này hắn không ở công ty của mình để làm việc, lại chạy đến khách sạn làm gì chứ, còn cùng một cô gái đang khóc như hoa lê dưới mưa lôi lôi kéo kéo dây dưa mà không thấy xấu hổ sao.
Nói tới hai chữ không xấu hổ này, làm Kiều Nhan nhớ đến một người, nhịn không được tò mò mà thò đầu ra xem.
Đúng lúc tại giao lộ gặp đèn đỏ, anh tài xế dừng xe lại đợi, làm cho Kiều Nhan dễ dàng nhìn thấy tình huống đang xảy ra bên kia đường hơn.
Hai người kia còn đang cửa khách sạn dây dưa quấn quýt, không biết là ở ngược luyến tình thâm vẫn là biến hình liếc mắt đưa tình, dù sao trong chốc lát thân trong chốc lát ôm trong chốc lát khóc thập phần phấn khích, đưa tới một vòng người vây xem lại còn không tự biết.
Đèn xanh đèn đỏ biến hóa, xe taxi tiếp tục đi trước.
Kiều Nhan nhìn qua kính chiếu hậu, đã thấy Triệu Cảnh Hàn một người đàn ông mười phần mạnh mẽ đã không màng đến từng nắm đấm yếu mềm của cô gái nhỏ đánh vào ngực mình, cứ như thế liền ôm lên ngang eo thành kiểu ôm công chúa và bước vào cửa lớn khách sạn, còn chuyện phát sinh sau đó mọi người có thể nghĩ.
Không giống như đám người đang xúm lại theo dõi vỗ tay bốp bốp cảm xúc thương nhớ cho một thời tuổi trẻ tốt đẹp thì với Kiều Nhan chỉ muốn viết hai chữ "xấu hổ"
Ở phía xa xa quan sát thật tốt, cảm giác như là người bình thường trong thế giới đột nhiên xôngh ra hai người có bệnh thần kinh đần độn.
Còn nói về một thời thanh xuân sao, làm ơn đi, hai người đó tuổi cộng lại cũng hơn năm mươi rồi thanh xuân nỗi gì chứ, người ta gọi thanh xuân là cái tuổi mười bảy mười tám của thiếu niên thiếu nữ đó.
Kiều Nhan lắc đầu bấm cửa xe keó kính lên, may mắn là bản thân đã cùng bọn họ vạch rõ giới hạn, nếu không thì thật lo lắng sẽ có một ngày chính mình sẽ trở thành heo mà rơi mất đi chỉ số thông minh.
Trải qua một chuyện vui nho nhỏ này, xe taxi đi thẳng một đường quẹo vào sân bay.
Kiều Nhan trả tiền xe, từ biệt anh tài xế đứng tuổi đang có vẻ mặt chưa được nói thoả mãn, đi thẳng kéo hành lý vào đại sảnh sân bay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!