Chương 10: (Vô Đề)

Sau khi bảy triệu tệ được chuyển vào tài khoản ngân hàng, Kiều Nhan lo lắng đến kế hoạch sau này.

Đầu tiên là thu dọn một chỗ, sắp xếp các loại quần áo trang sức vật phẩm của nguyên chủ rồi bỏ lên mạng bán, chỉ để lại cái túi xách mà nguyên chủ thích nhất.

Cái đó là món quà mà sau khi nguyên chủ đã cảm động trước tình cảm của Triệu Cảnh Hàn, được anh ta tặng làm quà sinh nhật. Kiều Nhan đem những món đồ khác bỏ lên, chỉ để lại vật nguyên chủ quý nhất.

Trong lúc rao bán mấy món đồ này, gần đây Kiều Nhan tra được một ngôi chùa nổi danh trong thành phố này, rất nhanh đem theo cái túi kia đem tới đó.

Ngôi chùa nằm ở trên núi ngoại thành, hương khói cường thịnh, có rất đông khách hành hương đến đây.

Đầu tiên là Kiều Nhan theo đám đông đến đại điện thắp hương, sau đó bái thần bái phật, cúng không ít tiền nhang đèn.

Nếu như nói trước khi xuyên qua, Kiều Nhan sinh dưới thời kỳ ánh sáng cách mạng đắm mình trong mười dặm mùa xuân, vì vậy cô theo thuyết vô thần. Nhưng sau khi chuyển kiếp đến hiện tại, cô đối với những điều hư vô như thần phật Bồ Tát cũng có lòng kính sợ.

Vì cảm tạ ân tái tạo, cúi đầu lạy phật, bỏ qua đau lòng mà cúng chút tiền hương đèn cũng không có sao.

Sau đó, còn có một người cô phải cảm ơn, dĩ nhiên là nguyên chủ đã biến mất ở cõi đời này.

Cho dù cô ấy vì chuyện gì mà biến mất, dù sao Kiều Nhan xuyên đến đây cũng là chiếm lấy thân thể của cô ấy, cuối cùng người được lợi ích lại Kiều Nhan cô.

Như vậy, có một số việc phải làm mới có thể yên lòng.

Vì vậy Kiều Nhan tìm được tăng nhân trong chùa miếu, bỏ tiền thắp đèn cho nguyên chủ trong cửa phật, cầu phúc cho cô ấy, hi vọng kiếp sau cô ấy có thể đầu thai ở nhà nào tốt hơn, cả đời bình an trôi chảy.

Sau đó, Kiều Nhan đưa cho vị thầy tu cái túi xách mà nguyên chủ thích nhất để đốt cho cô ấy.

Cùng lúc đó, vị tăng nhân phụ trách đốt đèn có biểu tình không đúng, vừa như muốn nói lại thôi, lại vừa như muốn ngăn cản Kiều Nhan, nhìn cô đến mức Kiều Nhan tưởng mình đã làm phải tội ác tày trời gì đó.

Cũng may Kiều Nhan sẵn sàng bỏ tiền ra, quyên không ít tiền đèn nhang, lại đi tìm chậu than mà khách hành hương hay dùng để đốt vàng mã, miễn cho lại có hoả hoạn, cho dù có làm gì thì mấy vị tăng nhân cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt.

Chỉ là mùi kia thật sự không dễ ngửi chút nào, đợi cho toàn bộ túi xách đốt xong, các tăng nhân lập tức đem toàn bộ cửa sổ của điện mở ra thông gió, phòng ngừa xông ngạt Phật Tổ thì không hay.

Loại sự tình này vốn dĩ không được phép, nhưng tục ngữ nói, có tiền có thể bắt quỷ đẩy cối xay mà.

Kiều Nhan không cần sai quỷ đẩy mài cái gì cả, chỉ cần tiêu ít tiền vì nguyên chủ làm chuyện trong khả năng cô có thể làm, chỉ cầu an lòng là được.

Thật ra cô muốn đốt cho nguyên chủ là cái tên Triệu Cảnh Hàn kia kìa, trực tiếp đem anh ta đóng gói đưa tới cho nguyên chủ thì tốt rồi, chỉ là chuyện này quá khó, chỉ có thể từ bỏ.

Có lẽ chờ lần tiếp theo cô đến đây thắp nhang đốt đèn, nếu có khả năng, cô sẽ đặt làm cho nguyên chủ mô hình giấy mô phỏng Triệu Cảnh Hàn, đủ loại kiểu dáng đem đến đây đốt vì nguyên chủ.

Kiều Nhan nghĩ đến tình cảm lúc còn sống của nguyên chủ đối với Triệu Cảnh Hàn là kiểu yêu thích không thôi, thì càng cảm thấy ý nghĩ này thật sự tuyệt vời.

Cô ghi nhớ lại trong đầu, về sau cứ theo đó mà làm là tốt rồi.

Vài ngày sau khi cô trở về từ ngôi chùa ngoại thành, mấy món đồ Kiều Nhan bỏ lên mạng rao bán lần lượt được người ta mua hết.

Bởi vì có rất nhiều quần áo giày dép túi xách… đều được nguyên chủ bảo quản rất tốt, hoàn toàn có khả năng bán như lúc còn mới, cho nên cũng không có như Kiều Nhan dự đoán sẽ phải giảm giá, thu được không ít tiền.

Châu báu trang sức nguyên chủ cất rất kỹ, dường như không hề đụng tới, chỉ khi nào cô ấy được Triệu Cảnh Hàn dẫn ra ngoài mới đeo để giữ thể diện. Nguyên chủ vẫn cho rằng những trang sức châu báu quý trọng này không phải là của cô ấy, chỉ là bạn trai đưa cho cô dùng trong trường hợp cần thiết mà thôi.

Kiều Nhan cũng sẽ không kế thừa cái loại ngây ngốc và kiên trì không có não như này của nguyên chủ, chỉ biết khoái trá lấy những châu báu trang sức đó nhất quyết đem bán.

Dù sao chờ sau này khi cô cách xa nam chủ rồi, thì tương đương sẽ cách xa cái thế giới thượng lưu đó, làm người bình thường rất ít khi dùng đến trang sức châu báu quý giá, cho dù đeo cũng sẽ dễ dàng rước hoạ về thân, còn không bằng trực tiếp đem bán lấy tiền.

Chỉ là châu báu không thể so với quần áo giày dép, bỏ lên mạng chưa chắc đã bán được, không khéo còn bị người ta tưởng là kẻ lừa đảo.

May mắn nguyên chủ là người tỉ mỉ cẩn thận, vẫn còn giữ quyển sổ ghi rõ định mức các mặt hàng, vì vậy Kiều Nhan thuận lợi liên hệ cửa hàng cầm đồ, trực tiếp đem mấy thứ này đến đó, thu được không ít lợi nhuận.

Đang lúc Kiều Nhan vừa bán hàng trên mạng, vừa tính tiền nhà thì Triệu Cảnh Hàn lại gọi điện thoại tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!