Khi Kiều Nhan tỉnh lại là đang ở bên trong một hành lang dài với một ngọn đèn mờ tối, bên cạnh chân là chậu cây cảnh được cắt tỉa tinh xảo, trên vách tường là bức tranh nghệ thuật vẽ ánh mặt trời, tất cả đều là rất xa lạ.
Mà cô đang dựa vào cạnh tường có khắc trạm hoa văn, cả người dính nhớp, ý nghĩ hỗn loạn, trong lúc nhất thời không biết mình đang ở chỗ nào.
Kiều Nhan nhớ rõ bản thân mình sau khi tan tầm là trở về nhà nguyên đêm thức xem tiểu thuyết, cho tới khi trời rạng sáng mới ngủ, ai ngờ vừa tỉnh lại thì ở một nơi xa lại.
Chẳng lẽ vẫn đang ở trong mơ sao?
Kiều Nhan nghi ngờ mà dựa tường đứng lên, cảm giác dứoi chân mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã trở lại, đành phải vội vàng đỡ vách tường, rồi sau đó đã làm cho cô phát hiện dị thường.
Cánh tay tinh tế thon dài trắng nõn như ngọc, so với màu da tái nhợt thường ngày của cô vì ít lộ ra ngoài ánh mặt trời căn bản không cùng một cấp bậc.
Khối thân thể này cao gầy lả lướt, không phải của cô!
Đứng yên một chỗ giằng co một lúc, Kiều Nhan nhìn chăm chú vào túi xách mang theo, chỉ tìm thấy duy nhất tấm thẻ căn cước, vẻ mặt mơ hồ.
"Có ai không?" sau khi lấy lại tinh thần Kiều Nhan thấp thỏm kêu một tiếng, nhưng mà cũng không có được ai trả lời như đã dự đoán.
Cô do dự một lát, trên người là lớp áo vải mỏng manh thưa thớt làm cho người ta cảm giác hơi lạnh, giấc mộng này cũng quá chân thật.
Kiều Nhan trù trừ qua đi, thử tiến về nơi có ánh sáng mà đi.
Phía cuối hành lang dài có ánh đèn sáng tỏ, có một bóng dáng cao lớn rắn rỏi đang đứng bên cạnh bồn cây xanh thẳm, đang quay lưng lại, mắt về phía ngoài cửa sổ nhìn gió đêm đang thổi lất phất, hình như là ở gọi điện thoại.
Đối phương trên người mặt một bộ âu phục màu đen được thợ may khéo léo hoàn mỹ, dưới chân là giày da, đường cong lưu loát, thắt lưng xinh đẹp nhìn thẳng lên trên là bờ vai thẳng tắp, cùng với một mái tóc ngắn đen bóng được cắt tỉa gọn gàng, làm cho người ta có cảm giác an toàn chững chạc thành thục.
Người này thoạt nhìn thân phận không đơn giản, phi phú tức quý, Kiều Nhan không dám tùy tiện tiến lên quấy rầy.
Nàng chờ cho đối phương kết thúc cuộc nói chuyện thì mới nhẹ nhàng đi đến nhỏ giọng hỏi.
"Vị tiên sinh này, có thể cho mượn điện thoại di động của ngài một chút được không..." Báo cảnh sát như thế nào đây.
Lời nói còn chưa dứt, người đàn ông đã xoay người lại, khí thế tôn quý vừa dầy vừa nặng đập vào mặt trong nháy mắt đã khiến cho Kiều Nhan đè nén lại lời nói không buông ra hết câu.
Đối phương rất cao, ước chừng cao hơn khối thân thể hiện tại này của cô là một cái đầu, hơn nữa khí thế cường đại, khiến cho Kiều Nhan chỉ dám len lén ngẩng đầu liếc mắt một cái.
Khuôn mặt người đàn ông vì đứng ngược sáng nên nhìn không quá rõ ràng nhưng với hình dáng cao lớn cùng với trang phục bất phàm kia, đã cho thấy người này tám phần thuộc về cực phẩm nam nhân, thì gương mặt tuyệt đối sẽ không sai biệt lắm.
Phát hiện này cũng chẳng có liên quan gì đến Kiều Nhan cả, chỉ là khi trong đầu cô loé lên điều này, đã gợi ý cho cô biết đối phương không phải là người dễ dàng trêu chọc.
Không khí yên tĩnh và nhịp thở, rốt cuộc người đàn ông cũng có động tác, chỉ nhìn thấy bàn tay thon dài cầm điện thoại di động đưa lên…. sau đó cất vào túi quần tây, trong giây lát đã được vạt áo vest đen che lấp.
Tiếp theo sau đó, một bàn tay của hắn nhét vào túi quần mà đứng đó, không hề có chút ý tứ nào giúp đỡ.
Kiều Nhan mím môi, mặc dù có chút thất vọng nhưng dù sao cũng nằm trong dự đoán của cô, trên thực tế cô sớm thành thói quen bị người cự tuyệt.
Nhưng dù sao, cũng nên hỏi thêm một ít về lối ra.
"Tiên sinh, ngài..." lời vừa thốt ra đã bị một trận tiếng bước chân nhốn nháo đánh gãy.
"Người đi nơi nào? Tìm mau lên."
"Vừa rồi thấy Triệu tổng uống xong rượu đi hướng bên này, không được xảy ra sai lầm."
"Ngu xuẩn, việc đó mà làm không xong thì ngươi chờ cút đi..."
Có một đám người đang vội vàng tiến về hướng bên này tìm kiếm, nghe ra là đang tìm người bào đó.
Ánh mắt Kiều Nhan sáng lên, bỏ qua người đàn ông thần bí khó lường trước mắt này, tính tiếp tục đi về phía trước, có lẽ sẽ gặp những người đó nhờ giúp đỡ, mượn cơ hội hỏi thăm tình hình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!