*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cuộc điện thoại này kéo dài suốt ba mươi bốn phút.
Mãi cho đến khi cô về tới dưới tầng chung cư, đối phương mới cúp máy.
Sầm Tô đã có cái nhìn khác về Thương Quân. Dù kém nhau năm tuổi nhưng khoảng cách thế hệ dường như không quá rõ rệt.
Tuy nhiên, cô vẫn còn chút chấp niệm với bạn trai mười chín tuổi.
Trong lòng còn phân vân, sau khi tắm xong cô gọi điện cho mẹ.
Buổi tối Sầm Tông Y mới hạ cánh xuống Hồng Kông nên đã lỡ mất cuộc gặp với con gái.
Trước khi con gái gọi điện thoại đến, Ngu Thệ Thương đang cùng bà nói chuyện xem mắt ở buổi trà sáng.
"Mẹ, Thương Quân mẹ biết đúng không? Bạn vong niên của bố ấy ạ."
Sầm Tông Y đang ăn đêm, điện thoại mở loa ngoài đặt trên bàn: "Chưa gặp bao giờ, nhưng thường nghe bố con nhắc tới."
"Bố giới thiệu bọn con xem mắt."
Sầm Tông Y liếc nhìn chồng, ông đang nhìn bà với vẻ mong đợi, hy vọng bà có thể nói giúp Thương Quân vài câu tốt đẹp.
Bà hỏi con gái: "Cảm thấy thế nào?"
Sầm Tô nói thẳng: "Con muốn tìm người mười chín tuổi."
Sầm Tông Y khẽ thở dài: "Nói thế nào nhỉ. Mười chín tuổi đôi khi cũng khó mà nói hết được."
Ngu Thệ Thương: "……"
Sầm Tông Y nhận xét khách quan: "Hai mươi bảy có cái hay của hai mươi bảy, mười chín cũng có những chuyện phiền lòng của mười chín. Chọn vế sau, con phải cực kỳ bao dung."
Bao dung đến mức, đêm đến có đạp cũng chẳng tỉnh.
Bà nói về chính mình: "Khi đó mẹ và bố con ở bên nhau là vì mẹ không cần người khác phải bao dung mẹ, cũng không cần người khác cho mẹ tình yêu."
Bà tận hưởng cuộc sống của chính mình nhiều hơn, không cần người khác phải che chở.
Sầm Tô nói: "Con cũng không cần."
Cô không cảm thấy bản thân có khuyết điểm chí mạng nào cần người khác phải bao dung.
Trước giờ cô chẳng mấy khi so đo, cũng chẳng cần ai dỗ dành, cảm giác dù ở bên cạnh ai thì cuối cùng đối phương cũng là phía được cô dỗ dành.
"Tình yêu của con nhiều đến mức sắp tràn ra ngoài rồi, không cần người khác phải cho thêm nữa."
Trong chuyện tình cảm Sầm Tông Y không bao giờ cưỡng cầu con gái: "Dù con chọn người bao nhiêu tuổi, mẹ và bố đều ủng hộ."
Sầm Tô nói thật lòng: "Tối nay nói chuyện với Thương Quân hơn nửa tiếng, cảm giác cũng khá tốt. Ngoài việc tuổi tác không phù hợp với yêu cầu của con ra thì những thứ khác đều đúng gu của con."
"Đánh giá cao vậy sao?" Sầm Tông Y vốn không phải nói giúp cho Thương Quân, bà yêu Ngu Thệ Thương đến thế mà vẫn có thể kể ra hơn mười khuyết điểm của ông.
Sầm Tô: "Sáng nay nói chuyện với anh ấy được một nửa thì bị ngắt quãng, tối nay con lại nhắn tiếp, cảm giác trong lòng chắc là không bài xích anh ấy."
Chỉ là cái chấp niệm "tìm một người bạn trai nhỏ hơn mình ba tuổi" đã sớm ăn sâu bén rễ, nhất thời rất khó phá bỏ.
Đến giờ cô vẫn chưa yêu đương, không phải vì không muốn mà là vì vẫn chưa gặp được người khiến mình vừa nhìn đã rung động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!