Thương Quân phát hiện dù nói chuyện gì với cô, cuối cùng cô đều có thể biến cuộc trò chuyện đó trở nên thoải mái, thư giãn hơn.
Sầm Tô nhấp một ngụm cà phê, cau mày nuốt xuống.
Cô không thích uống cà phê, dù cà phê có thêm đường và sữa cô cũng cảm thấy đắng, khó uống.
Huống hồ cốc trong tay cô lại là espresso nguyên chất.
Ban đầu cô nghĩ đã lâu không uống, hơn nữa anh lại mời nên mới uống thử một lần biết đâu lại cảm thấy ngon.
Tuy nhiên vẫn không hợp với cô.
Một người bạn trai cũ của cô nghe nói cô không thích uống cà phê liền cảm thấy khó tin, giống như cô là người khác thường vậy.
Sữa và trà hoa là ưu tiên của cô, đặc biệt là trà hoa hồng mẹ đích thân phơi khô.
Sầm Tô lại không biết rằng người ngồi đối diện cô cũng chẳng có chút hứng thú nào với cà phê, một năm số lần anh uống cà phê chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thương Quân thấy cô nhíu mày, mấy chữ "khó nuốt" viết hết lên mặt.
"Không thích uống cà phê à?"
"Ừ."
Nếu như người khác hỏi như vậy cô sẽ nói rằng uống cà phê làm tim đập nhanh.
Như vậy sẽ chẳng có ai nhiệt tình khuyên cô thử thêm mấy lần sẽ quen.
Nhưng đổi thành Thương Quân hỏi cô liền nói thật.
Ở chỗ cô, anh vẫn luôn là ngoại lệ.
Nếu như cô là vầng trăng treo cao trên bầu trời, cô nghĩ cô sẽ soi sáng riêng anh mấy lần.
Bản thân Thương Quân cũng không thích uống cà phê, đương nhiên hiểu được cảm nhận của cô. Anh khẽ hất cằm về phía bàn trà: "Để đó đi, không cần miễn cưỡng."
Sầm Tô nhấp thêm hai ngụm nữa, thuận tay đặt cốc sứ xuống: "Anh đi cùng người nhà sao?"
Thương Quân gật đầu, nói đi cùng mẹ và em gái.
Anh nhìn về phía phòng VIP: "Có người mẫu chuyên nghiệp đang thử đồ. Không làm chậm trễ việc cô thử đồ đâu."
Sầm Tô cười, thẳng thắn: "Không mua nổi. Cửa hàng này vượt quá khả năng chi tiêu của tôi."
Nói rồi cô cầm chiếc túi bên cạnh, chuẩn bị đứng dậy: "Anh bận đi, tôi đi dạo tiếp đây."
Thương Quân liếc nhìn chiếc áo khoác trên người cô, anh không hiểu lắm về thời trang nữ nên chẳng nhìn ra được là thương hiệu nào, giá cả ra sao. Nhưng anh biết rõ giá cả của những bộ đồ ở cửa hàng này.
Đối với nhân viên bình thường quả thật rất đắt nhưng đối với cô không đến mức không mua nổi.
"Có thể khiến Thương Uẩn đổ hết vốn liếng để giữ cô lại, lương năm của cô chắc chắn không thấp."
"Đúng là không thấp. Nhưng trả nợ cho gia đình hết rồi."
Trả nợ xong dường như giọng điệu của Sầm Tô cũng nhẹ nhõm hơn hẳn: "Vẫn còn một ít nhưng trong nhà chẳng có nhiều của cải." Cô cười, nói: "Phải tiêu tiết kiệm."
Vì sao nhà cô mắc nợ Thương Quân không tiện hỏi, cũng không có thói quen tìm hiểu sâu.
Nghĩ cô mua quần áo để mặc đến bữa tiệc chia tay, anh bảo cô chọn một bộ: "Tôi bảo Thương Uẩn thanh toán cho cô, tính vào khoản bồi thường nghỉ việc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!