Thương Quân vừa giải đề, vừa suy nghĩ nếu mình có con ở tuổi hai mươi thì sẽ ra sao?
Chắc là cậu phải đi vay tiền để nuôi con mất.
Vô cùng phi lý.
Vả lại cậu cũng chẳng rảnh rỗi để yêu đương. Dự án này đã thua lỗ, mà nguồn vốn cho dự án tiếp theo vẫn chưa thấy đâu.
Ngu Thệ Thương đã hoàn tất bản đánh giá tổng kết. Trong bản báo cáo này, anh tự kiểm điểm bản thân là chính, rằng đã không thay Thương Quân kiểm soát tốt ở những nút thắt quan trọng. Dù sao đối phương cũng chỉ là một sinh viên hai mươi tuổi, khó có thể kiểm soát được toàn cục.
Chẳng giống anh, người đã lăn lộn trên thương trường suốt mười ba năm trời.
Anh gửi bản báo cáo vào hòm thư của Thương Quân: "Lúc nào rảnh thì xem qua đi."
Thoát khỏi email, anh lại hỏi khi nào thì có thể xem bản kế hoạch dự án mới.
Thương Quân hơi ngẩn ra, ngước mắt nhìn nhà đầu tư thiên thần này.
Ngu Thệ Thương: "Xong bản kế hoạch dự án mới thì gửi vào email cho tôi."
Thương Quân xác nhận lại xem mình có nghe nhầm không: "Anh… vẫn muốn đầu tư vào dự án của tôi sao?"
Ngu Thệ Thương hỏi ngược lại: "Dự án tốt, có lý do gì để không đầu tư?"
"… Lúc anh đầu tư vào dự án trước của tôi, anh cũng nói như vậy."
Kết quả thì sao, mới chỉ một năm cậu đã đốt sạch tiền mà chẳng thu lại được thành quả nào.
Thương Quân khuyên: "Anh nên cân nhắc kỹ lại đi."
Ngu Thệ Thương vẫn quyết định đầu tư vào dự án mới.
Anh tin tưởng vào con người Thương Quân, chứ không chỉ riêng cái dự án đó.
Mười phút trôi qua, Thương Quân vẫn đang mải miết giải đề.
"Khó lắm à?"Ngu Thệ Thương hỏi.
"Cũng có độ khó nhất định. Tôi sẽ thử thêm vài cách giải nữa để con gái anh tham khảo, xem cô ấy thích kiểu tư duy nào hơn."
Thương Quân thường xuyên kèm em trai em gái học bài, nhưng chẳng có chút cảm giác thành tựu nào cả. Lần nào cũng vậy, cậu còn chưa kịp bắt đầu giảng bài thì hai đứa đã nhao nhao lên: "Anh ơi, cho luôn đáp án đi, đỡ phiền cả hai bên."
Đặc biệt là Thương Uẩn, hận không thể để người làm anh cả như cậu làm bài tập hộ luôn cho xong.
Trong khi đó, con gái của Ngu Thệ Thương lại miệt mài với bài vở đến tận nửa đêm, còn gọi điện đến cầu cứu, rõ ràng không cùng một kiểu người với Thương Uẩn và Thương Thấm. Cậu làm thêm một cách giải, đối với con gái Ngu Thệ Thương mà nói, chính là có thêm một phần thu hoạch.
Mất hai mươi phút, Thương Quân viết ra ba cách giải, rồi đưa tờ giấy A4 dày đặc chữ qua.
Ngu Thệ Thương rút một tờ giấy trắng, cầm bút máy lên bắt đầu chép lại.
Thương Quân: "….."
Ngu Thệ Thương vừa chép vừa giải thích: "Nếu con gái tôi thấy đây không phải nét chữ của tôi, nó lại bảo là tôi không yêu nó nữa cho xem."
Thương Quân: "… Tôi hiểu mà."
Nói trắng ra là muốn duy trì hình tượng vĩ đại trong lòng con gái.
"Con gái anh học ở đâu? Thâm Quyến sao?" Vì đang rảnh nên cậu thuận miệng hỏi một câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!