Sầm Tô chưa từng yêu đương lúc đang làm dự án, đây cũng là lần đầu tiên có người đặc biệt đợi cô tan làm.
Cô hứa với anh: "Em cũng chưa đợi anh tan làm bao giờ, lúc nào phải đợi một lần mới được."
Thương Quân: "Thế thì cố gắng đợi sớm chút. Nếu không lúc anh về Bắc Kinh, ngày nào tan làm anh cũng ngó nghiêng khắp nơi đấy."
Sầm Tô bị anh chọc cho bật cười thành tiếng.
"Đợi em lâu lắm rồi đúng không? Hai tiếng hay ba tiếng?" Cô hỏi.
Thương Quân nói không lâu như vậy: "Anh ở trên bộ phận dự án Tinh Hải Toán Lực mãi, bảy rưỡi mới xuống. Em không trả lời tin nhắn của Ngu Duệ, chắc chắn đang tăng ca nên anh không xuống trước."
Bây giờ Sầm Tô có chút hiểu biết về Ngu Duệ, cô ấy sẽ không dễ dàng tạo cơ hội thay cô và Thương Quân: "Ngu Duệ sẵn sàng chủ động nói với anh những chuyện này đúng là chẳng dễ dàng gì."
Thương Quân: "Không liên quan gì đến anh, là công lao của em."
Anh chuyển sang quan tâm, hỏi: "Chiều nay mệt không?"
"Nhìn thấy anh là hết mệt luôn." Sầm Tô cười nói: "Có lúc em đặc biệt ghen tị với bản thân mình."
"Ghen tị chuyện gì?"
"Ghen tị vì bản thân mình có Thương Quân, chuyện gì anh ấy cũng thiên vị em. Mặc dù lần đầu tiên gặp nhau anh ấy còn chẳng muốn cho em cách liên lạc."
"….." Thương Quân bật cười.
Anh tò mò: "Nếu như lần đó anh không kết bạn với em, em sẽ làm thế nào?"
Sầm Tô: "Em nghĩ anh sẽ không thật sự từ chối em đâu. Cho dù không có Ngu Thệ Thương, có lẽ anh cũng chẳng kiên trì nổi ba giây. Cuối cùng sẽ vừa thở dài vừa kết bạn với em."
Thương Quân lại bất lực bật cười.
Sầm Tô trêu anh: "Em nói có đúng không?"
Thương Quân chỉ cười, từ chối trả lời trực tiếp.
Tòa nhà thỉnh thoảng lại có người tăng ca đi ra, đi lướt qua xe. Bọn họ không quan tâm người trong xe là ai, đều đưa mắt nhìn lên mặt Sầm Tô.
Vị phó tổng giám đốc điều hành xinh đẹp vừa "nhảy dù" xuống này không chỉ nổi tiếng ở Y tế Tân Duệ mà ngay cả nhân viên các công ty con khác trong tòa nhà cũng nghe danh về nhan sắc và năng lực của cô. Đặc biệt là chuyện cô "bị đánh" hôm nay đã lan truyền khắp các nhóm chat.
Sầm Tô lấy điện thoại từ trong túi xách, nhìn thời gian.
Mặc dù quang minh chính đại nói chuyện sẽ không khiến người khác nghi ngờ, nhưng cũng không thể cứ nói chuyện mãi được.
Thương Quân nhận ra sự không nỡ trong ánh mắt của cô: "Anh sẽ không để em phải đi rất lâu vẫn không tới được chỗ anh. Em chỉ cần giải quyết những chuyện nội bộ của Tân Duệ, những việc khác cứ giao cho anh. Thương Uẩn chắc sẽ kết hôn trước cuối năm, anh muốn đưa em về nhà trước lúc đó."
Sầm Tô suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm: "Đưa em về nhà?"
"Anh đều đã gặp cô Sầm và bà ngoại rồi, em không gặp bố mẹ anh sao?"
Sầm Tô cười, nói: "Chiều nay vừa bị Triệu Bác Ức dọa, anh đừng có dọa em nữa."
Thương Quân biết cô lo lắng điều gì: "Sẽ không dọa em đâu. Bố mẹ anh biết anh thích em, cũng biết anh mua nhẫn và muốn kết hôn với em. Mẹ anh còn chuẩn bị cốc nữa, là cốc đôi, đợi lúc em đến thì dùng. Họa tiết trên cốc rất rực rỡ, có lẽ em sẽ thích."
Sầm Tô nhất thời không biết tiếp lời như nào, bị câu cuối cùng làm cho cảm động.
Được người khác để tâm đến mức này, thật khó mà không rung động.
Thương Quân kể về ông bà nội mình: "Bọn họ vẫn chưa biết. Trước khi tặng em nhẫn không chắc em có nhận hay không nên chưa nói với bọn họ. Đợi về Bắc Kinh anh sẽ giải quyết những chuyện này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!