Chương 5: Để Thương Quân yêu ai đó, e là chuyện chẳng dễ dàng gì.

Về chuyện mình có độc thân hay không, Thương Quân im lặng liếc em trai một cái.

Sự quan tâm đột ngột này chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì, anh lười để ý.

Thương Quân gập máy tính trước mặt lại, nhặt cây bút máy trên bàn bỏ vào ống bút, ý đuổi khách vô cùng rõ ràng.

Thương Uẩn nhất quyết muốn hỏi cho ra nhẽ vấn đề vừa rồi: "Có hay không có chẳng phải chỉ một câu thôi à. Sao đến lượt anh lại khó thế?"

Thương Quân trả lời qua loa: "Có."

Sau đó hất cằm về phía cửa, ra hiệu anh ta có thể về.

Thương Uẩn làm như không thấy ý đuổi khách, nhìn anh trai với vẻ sâu xa: "Nếu như anh có em sẽ phụ trách nói với bố mẹ một tiếng, hôm nào đưa chị dâu về nhà giới thiệu cho mọi người làm quen."

Thương Quân không hề sợ bị uy h**p: "Không thành vấn đề. Đợi cô ấy hết bận anh sẽ dẫn cô ấy về."

"….." Thương Uẩn ngược lại không biết nói gì.

Nếu anh trai thật sự có bạn gái mà chưa công khai, nếu như anh ta tự mình sắp xếp cơ hội để Sầm Tô và anh trai quen nhau chẳng phải tự rước họa vào thân sao.

Một hai năm gần đây, thời gian anh trai ở Thâm Quyến và Hồng Kông còn nhiều hơn thời gian ở Bắc Kinh, không loại trừ khả năng thật sự đang quen ai đó.

"Anh, giữa hai anh em chúng ta không thể thẳng thắn chút sao?"

Thương Quân thấy buồn cười: "Rốt cuộc là ai không thẳng thắn? Là ai suốt ngày gài bẫy anh?"

Thương Uẩn: "… Được rồi, là em. Là em không đúng."

Xin lỗi vẫn phải xin lỗi, nhưng gài thì vẫn gài.

Tuần sau Sầm Tô về Bắc Kinh rồi, thời gian của anh ta không còn nhiều. Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc lộ hết bài, anh ta quyết định hé lộ đôi chút cho anh trai, để anh trai chuẩn bị sẵn tâm lý.

"Anh, nếu như anh độc thân đổi lại là trước đây em tuyệt đối không hỏi nhiều."

Thương Quân không ngắt lời, đợi xem em trai định nói gì.

"Gần đây có thể em sẽ thay anh làm mối nên bắt buộc phải xác nhận cho chắc. Đối phương khá xứng đôi với anh, nếu không em đã chẳng nhiều chuyện."

Nói rồi anh ta chuyển chủ đề: "Thật ra muốn biết anh có bạn gái hay chưa rất dễ, chỉ cần bỏ chút công sức đi hỏi mấy người bên cạnh anh là ra ngay. Nhưng sau khi suy nghĩ em thấy cần gì phải làm vậy, chi bằng hỏi thẳng anh cho rồi."

Chỉ cần không vòng vo thăm dò, đa số thời gian Thương Quân vẫn sẵn lòng nói chuyện tử tế, nói thật với cậu em trai này: "Em chuyển lời tới đối phương, cảm ơn đã ưu ái. Nếu như muốn hẹn hò anh đã hẹn hò từ lâu rồi, không đến mức độc thân đến bây giờ."

Sau khi từ chối, anh không quên cảnh cáo em trai: "Chuyện làm mối kiểu này, sau này em bớt xen vào đi! Không có lần sau."

Chi cần độc thân là được.

Còn thái độ không chút nể tình của anh trai Thương Uẩn đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Chính vì làm mối rất khó nên anh ta mới đành phải dọn đường từng bước một.

Thứ hai tuần kế tiếp Sầm Tô vẫn không đặt được lịch đăng ký khám của chủ nhiệm Cố.

Hôm nay bà ngoại xuất viện, mẹ lái xe đưa cô đến viện đón bà.

Trung tâm thành phố có đoạn đường đang thi công khiến dòng xe hai hướng Nam Bắc bị tắc, không nhúc nhích được.

Sầm Tông Y nhìn dòng xe đứng im, hối hận nói: "Biết vậy đã rẽ sang đường bên kia."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!