Thương Quân vừa bắt tay Sầm Tô chào tạm biệt thì điện thoại của em trai gọi đến.
"Không phải chứ, mọi người tan sớm vậy à?" Lúc này Thương Uẩn đang đứng trước cửa phòng riêng, bên trong trống không, chỉ có nhân viên phục vụ đang dọn bàn ăn.
Bấy giờ Thương Quân mới buông tay Sầm Tô ra, trả lời: "Ngày mai Sầm Tô phải dậy sớm đi làm."
Thương Uẩn cố ý liếc nhìn đồng hồ, mới có tám giờ mười lăm phút.
"Cũng không đến mức tan sớm thế chứ?"
Anh ta vẫn còn đang cầm ly rượu, định qua tìm họ uống một ly.
Không ngờ lại hụt mất.
Giang Minh Kỳ thật sự không đủ nghĩa khí, tan cuộc cũng chẳng báo trước một tiếng, khiến anh ta lỡ mất biểu cảm đặc sắc của Ngu Thệ Thương.
"Triệu Tuân đâu? Về rồi sao?" Anh ta hỏi anh trai.
Thương Quân vừa nghe điện thoại vừa rẽ vào khu thang máy, lướt nhìn những người đang đợi anh và Sầm Tô, Triệu Tuân cũng ở trong đó.
Anh trả lời: "Chưa."
Thương Uẩn: "Anh đưa điện thoại cho anh ta, em nói chuyện với anh ta mấy câu."
Trong lúc nói chuyện Thương Quân đã đi đến trước mặt Triệu Tuân, đưa điện thoại: "Tổng giám đốc Triệu, em trai tôi muốn nói chuyện với anh vài câu."
Triệu Tuân mỉm cười nhận lấy điện thoại, đặt lên tai: "Giám đốc Thương, có gì chỉ thị?"
Thương Uẩn: "Có phải biết tôi sắp đến ăn chực nên giải tán sớm không? Tôi cũng ăn nhiều lắm đâu, sao anh lại sợ đến mức này?"
Triệu Tuân cười haha, liên tục xin lỗi: "Bên anh mấy giờ kết thúc? Tôi sẽ sắp xếp bữa khuya."
Mặc dù là anh ta mời nhưng Ngu Thệ Thương đã lên tiếng tan tiệc, anh ta cũng không tiện giữ lại.
Tối nay là lần tan tiệc sớm nhất kể từ khi anh đi xã giao đến giờ, nên cũng chẳng trách Thương Uẩn đi mời rượu lại hụt mất.
Thương Uẩn: "Bên tôi còn lâu mới xong, ít nhất cũng phải chín giờ."
"Không vội. Tôi đặt một phòng riêng ở nhà hàng trên không chờ anh, chúng ta tiếp tục ăn khuya."
"Vậy lát nữa gặp."
Trong lòng Thương Quân thầm nghĩ, cậu em trai này của mình thật sự có tâm!
Sau tiệc chào mừng lại nghĩ cách tổ chức ăn khuya.
Ngay trước mặt Triệu Tuân, làm gì cũng không bị nghi ngờ.
Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Kết thúc cuộc gọi, Triệu Tuân trả điện thoại cho Thương Quân. Anh ta quay sang Ngu Thệ Thương: "Chủ tịch Ngu, mời anh lên tầng dùng bữa khuya. Vừa rồi Thương Uẩn đến phòng riêng tìm nhưng không thấy chúng ta, tiện thể mời bù cậu ấy một bữa."
Ngu Thệ Thương không trả lời ngay, hỏi cháu gái và Sầm Tô trước: "Hai đứa đi không?"
Chủ yếu là anh ta hỏi ý Sầm Tô, cháu gái trước giờ không mấy hứng thú với bữa khuya.
Sầm Tô mỉm cười: "Tôi xin phép không đi, vừa rồi ăn nhiều mì sốt tương đậu nên không ăn thêm được bữa khuya nữa."
Thật ra cô rất muốn ở lại thêm một lát với Thương Quân, nhưng vẫn quyết định tạm biệt ở đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!