Chương 48: Nếu như nhận rồi, sau này phải kết hôn với anh.

Không có hộp nhung, chỉ một chiếc nhẫn tinh xảo.

Sầm Tô không trả lời, nắm trong lòng bàn tay.

Cô mượn cớ nâng ly đáp lại, nói: "Đã tặng rồi thì không được hối hận."

"Hối hận thì không." Thương Quân thấp giọng nói: "Anh quyết định tặng nó ngay cả sau khi chia tay, vì anh muốn dốc hết tất cả những lần thiên vị đầu tiên của mình dành cho em. Nhưng em phải suy nghĩ kỹ trước khi nhận, đây là nhẫn đôi."

Anh nhìn vào đáy mắt cô: "Nếu như nhận rồi, sau này phải kết hôn với anh. Đến lúc đó mà muốn chia tay thì thật sự không thể chia được nữa đâu."

Nói xong, anh lại hạ miệng ly xuống, khẽ chạm vào ly rượu của cô.

Âm thanh va chạm nhẹ nhàng, trong trẻo của hai chiếc ly đế cao, hòa cùng nhịp tim đập dữ dội của cô lúc này.

Thương Quân thu hồi ánh mắt khỏi khuôn mặt cô, nhấp một ngụm rượu mang tính tượng trưng, vẻ mặt vẫn thản nhiên.

Cũng không thể nào cứ nâng ly mãi, anh đặt chiếc ly đế cao xuống, hơi nghiêng vai về phía cô, hạ giọng nói: "Em không phải là người keo kiệt, đến cả tiền mừng cưới cũng không nỡ bỏ ra sao? Kết hôn với anh em không những không cần phải bỏ ra, mà tất cả tiền mừng trong đám cưới đều thuộc về em."

"….."

Sầm Tô cười: "Trước khi nhận nhẫn em hỏi trước một câu, tiền tiệc rượu và tiền rượu đến lúc đó có bị trừ vào tiền mừng không?"

"….."

Thương Quân đột nhiên bật cười.

Mỗi lần nói chuyện, anh vĩnh viễn không thể đoán được trọng tâm câu tiếp theo của cô sẽ rơi vào đâu.

Anh nói: "Sau này thu chi trong nhà sẽ là hai khoản riêng, anh phụ trách chi tiêu, em phụ trách thu tiền."

Sầm Tô quay người lại, mỉm cười vẫy tay gọi nhân viên phục vụ.

Nhân viên phục vụ đã để ý thấy ly của cô đã cạn, nhưng thấy hai người đang thấp giọng nói chuyện nên không tiến lên làm phiền.

Nhận được tín hiệu, cô ấy nhanh chóng bước tới, rót rượu vang cho bọn họ.

Nhân viên phục vụ vẫn đứng bên cạnh, Sầm Tô hạ thấp miệng ly xuống cụng ly với Thương Quân: "Cảm ơn tổng giám đốc Thương đã cho tôi cơ hội phát tài."

Thương Quân: "Không có gì, chuyện đôi bên cùng có lợi."

Nhân viên phục vụ nghĩ bọn họ đã thỏa thuận xong một dự án hợp tác, chả trách nói chuyện từ lúc ngồi xuống đến giờ.

Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, Sầm Tô đưa tay ra sau sờ túi xách. Nhân lúc lấy điện thoại, cô bỏ nhẫn vào trong túi.

Trước đây Giang Minh Kỳ từng tò mò: Sầm Tô, có chuyện gì mà em sợ sao?

Cô cười nói: Có, sao lại không?

Giang Minh Kỳ: Sợ gì?

Cô nói: Sợ nhất một ngày nào đó tôi sẽ yêu một người.

Giang Minh Kỳ: … Ít ra em cũng phải để ý chút đến sống chết của anh chứ.

Cô luôn ý thức rõ ràng, tình yêu và hôn nhân là hai chuyện khác nhau.

Lỡ như yêu một người không môn đăng hộ đối thì quả thật sẽ rất khó giải quyết.

Gia đình đối phương chắc chắn sẽ không đồng ý, mà cô lại không phải người có tính cách để bản thân chịu ấm ức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!