Chương 45: Giang Minh Kỳ thật, giả.

Giang Minh Kỳ thấy Quả Cầu Tuyết ngày càng đến gần, do dự không biết có nên xuống xe không.

Trước đây anh ta từng muốn đến Hải Thành thăm quan tiện để gặp bố mẹ cô. Sau đó nghe Thương Uẩn nói bố mẹ cô đã ly hôn từ lâu, mẹ mở nhà nghỉ rất bận nên anh ta đành tạm thời gạt bỏ ý định đó, muốn đợi đến khi mối quan hệ ổn định hơn rồi đến thăm.

Kết quả sau đó lại chia tay.

Thấy còn khoảng năm, sáu mét nữa bọn họ sẽ đi đến trước xe, sau một hồi đấu tranh cuối cùng Giang Minh Kỳ cũng đẩy cửa xuống xe.

Quả Cầu Tuyết nhận ra anh ta, vui vẻ chạy về phía anh ta.

Dây xích vẫn nằm trong tay Sầm Tông Y, nó không chạy xa được, cuống quýt quay vòng vòng.

Sầm Tông Y dịu dàng nói: "Cục cưng nhà chúng ta ngoan lắm, đúng không nào? Không được dọa chú đâu."

Quả Cầu Tuyết ngẩng đầu nhìn bà, dù muốn giằng về phía trước nhưng cũng kiềm chế lại.

Giang Minh Kỳ tiện tay đóng cửa xe lại, gọi: "Quả Cầu Tuyết?"

Sầm Tông Y nghĩ anh ta là hàng xóm trong khu, trước đây từng gặp Quả Cầu Tuyết nên mỉm cười gật đầu.

Giang Minh Kỳ lịch sự hỏi: "Cháu chào cô ạ. Cô là cô Sầm đúng không ạ?"

Đối phương nhận ra mình, Sầm Tông Y vẫn thấy rất bình thường. Dù sao những người quen biết Sầm Tô phần lớn đều có thể đoán được bà là ai.

Bà cười: "Cháu quen Sầm Tô nhà cô à?"

Không chỉ là quen.

Giang Minh Kỳ đột nhiên như biến thành một người khác, tỏ ra lịch thiệp: "Vâng, cháu là bạn Sầm Tô, đến Thâm Quyến công tác tiện ghé thăm cô ấy."

Anh ta quay sang nhìn bà ngoại Lâm đang ngồi trên xe lăn: "Bà là bà ngoại phải không ạ? Cháu thường nghe Sầm Tô nhắc đến bà. Dạo này sức khỏe của bà ngoại vẫn tốt chứ ạ?"

Bà ngoại Lâm cười: "Tốt lắm, tốt lắm. Cháu là bạn của Sầm Sầm ở Bắc Kinh à?"

"Dạ vâng ạ. Bọn cháu quen nhau khá lâu rồi, trước khi cô ấy làm giám đốc kỹ thuật của Tần Vận bọn cháu đã quen nhau rồi. Cháu vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy vẫn đang ở công ty, sẽ về ngay ạ. Không ngờ lại trùng hợp như vậy, gặp được bà và cô Sầm ở đây."

Đang nói chuyện, Quả Cầu Tuyết giơ chân trước lên nhào vào lòng anh ta.

Giang Minh Kỳ xoa đầu nó: "Lần sau rảnh lại dẫn mày đi chơi nhé."

Anh ta lại quay sang hỏi thăm bà ngoại: "Bà ngoại ơi, các chỉ số sức khỏe của bà hồi phục thế nào rồi ạ?"

Bà ngoại Lâm nói hồi phục rất tốt, đến Thâm Quyến tâm trạng cũng tốt hơn.

Sầm Tông Y thấy đối phương hiểu rõ hoàn cảnh gia đình mình như vậy, biết được bệnh tình của mẹ, biết trước đấy Sầm Tô làm việc ở Y tế Tần Vận, đến cả Quả Cầu Tuyết cũng thân thiết, bà dần dần buông lỏng sự đề phòng.

"Nên xưng hô với cháu thế nào đây?" Bà hỏi.

"Xem cháu kìa, hưng phấn đến mức quên cả giới thiệu." Giọng nói của Giang Minh Kỳ mang theo sự xin lỗi và thân mật vừa phải: "Bà ngoại, cô, cháu tên là Giang Minh Kỳ. Gọi cháu là Minh Kỳ là được ạ."

Bà ngoại Lâm: "….."

Sầm Tông Y: "….."

Có lẽ trùng tên.

Sầm Tông Y hỏi: "Là Khương* trong mỹ nữ sao?"

"Không phải, là Giang trong sông, hồ, biển." Giang Minh Kỳ tỉ mỉ giải thích tên mình: "Minh trong ngày mai, Kỳ trong mong đợi, kỳ vọng ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!