Sau bữa ăn Ngu Duệ mới nhìn thấy tin nhắn của Thương Quân, tin nhắn này thậm chí còn khiến cô ấy cảm nhận được chút nỗi buồn của sự chia tay.
Miếng trái cây đưa vào miệng sau bữa ăn đột nhiên chẳng còn ngọt nữa.
Cô ấy rút một tờ giấy lau tay, trả lời lại:[Công việc vẫn chưa bắt đầu, ngày đầu tiên đi làm khó mà nói tốt hay xấu. Còn tâm trạng cô ấy rốt cuộc như nào, nói thật tôi không nhìn ra được.]
Một người ngày nào cũng tươi cười rạng rỡ, về bản chất không khác gì kiểu người không bộc lộ cảm xúc ra ngoài như chú út của cô ấy.
Đều là những người khó đoán.
Thương Quân:[Nếu tiện, quay cho tôi một đoạn video của cô ấy.]
Ngu Duệ:[…..]
Thương Quân:[Không tiện cũng không sao.]
Ngu Duệ:[Không phải chuyện tiện hay không tiện. Tôi cứ nghĩ với tính cách của anh, dù là khi yêu hay chia tay đều…. Nên diễn tả sao nhỉ.]
Thương Quân:[Sao, trong mắt cô tôi chia tay cũng nên bình thản, không bận tâm gì sao? Sẽ không nhớ nhung ai?]
Anh nói:[Tôi không phải thần tiên, cũng sẽ nhớ một người.]
Nếu như là người đàn ông khác sau khi chia tay vẫn không buông bỏ được, thậm chí không che giấu sự mất mát cô ấy còn có thể hiểu được.
Nhưng người ở màn hình bên kia lại là Thương Quân.
Quen anh hơn mười năm, tự cho rằng mình cũng xem như hiểu anh. Một người lý trí và điềm đạm như thế, vậy mà đối với chuyện tình cảm lại có thể thẳng thắn và mãnh liệt như vậy.
Thật không thể tin nổi.
Ngu Duệ nói:[Tôi cứ nghĩ anh và chú út tôi giống nhau, không bao giờ đặt nặng chuyện tình cảm. Mặc dù anh không trăng hoa như chú út của tôi.]
Thương Quân hỏi ngược lại:[Cô chắc cô hiểu chú út mình chứ?]
Ngu Duệ:[Có ý gì?]
Thương Quân:[Đến bây giờ anh ta vẫn canh cánh trong lòng chuyện mối tình đầu không yêu anh ta nữa.]
Ngu Duệ: "….."
Cô ấy sững người.
Chú út luôn bạc tình với các bạn gái, chưa từng có mối quan hệ nào lâu dài. Còn tưởng trời sinh chú đã như vậy, giống ông nội.
Thương Quân:[Tôi nói bí mật của chú út cô cho cô rồi, nếu có thời gian rảnh cô có thể quan tâm anh ta chút, xem xem chứng mất ngủ của anh ta có liên quan đến chuyện này không.]
Ngu Duệ:[OK]
Thương Quân:[Làm phiền rồi.]
Cuộc trò chuyện kết thúc.
Ngu Duệ khẽ thở dài, hẳn là anh rất muốn nhìn thấy Sầm Tô, nếu không không đến mức thẳng thắn nói trước mặt cô ấy rằng anh đang nhớ một người.
Nhưng con người anh không bao giờ muốn gây phiền phức cho người khác, nghĩ rằng cô ấy không tiện quay video nên không nhắc đến nữa.
Không đành lòng, cô ấy nhìn về phía Sầm Tô, nhỏ giọng nói: "Tôi quay Quả Cầu Tuyết cho chú út xem."
Sầm Tô đang chơi quả bóng nhỏ với Quả Cầu Tuyết, cô lùi sang một bên: "Cô quay đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!