Chương 42: Anh sửa “Sầm Sầm” thành “Tài khoản phụ của Thương Uẩn”.

Lúc quyết định ở bên nhau, anh dứt khoát nhanh gọn.

Lúc quyết định chia tay, anh cũng không dây dưa lề mề.

Lời tạm biệt dài dằng dặc này của anh khiến Sầm Tô nhất thời không thể tiếp lời.

Lần đầu tiên cô không đáp lại được lời anh nói là tại biệt thự ở Hồng Kông của anh, khi đó anh nói không chịu nổi thì anh trả lại cho cô một chút ở trên giường.

Đây là lần thứ hai cô không biết nên tiếp lời như nào.

Cô nâng gọng kính râm lên.

Vẫn đau buồn đến mức không nói nổi chữ nào.

Cảm giác việc tối nay chia tay quá vội vã.

Nhưng nghĩ kỹ lại quả thật không còn thời gian nữa.

Ngày kia cô phải quay về Thâm Quyến, ngày kìa đi ký hợp đồng với Tân Duệ, sau đó sẽ chuẩn bị nhận việc.

Rõ ràng là người cô thích nhất, nhưng thời gian ở bên nhau lại ngắn nhất.

Ông trời đối với cô vừa hào phóng, lại vừa keo kiệt.

Hào phóng đến mức để cô gặp Thương Quân một cách thuận lợi như vậy.

Nhưng lại keo kiệt chỉ cho cô có được anh trong chốc lát, thậm chí còn chưa kịp cảm nhận anh yêu cô như thế nào đã bắt cô vội vã bước lên một con đường đầy chông gai khác của cuộc đời.

Cuộc đời của cô dường như luôn vội vã như vậy, luôn phải chạy đua với thời gian. Hồi nhỏ thì mong mau lớn để có thể giúp mẹ chăm sóc bà ngoại.

Sau này, cô cố gắng học hành, bận học nhảy cấp chỉ để có thể đi làm sớm giúp mẹ trả nợ.

Sau khi đi làm, dự án nối tiếp dự án, bởi vì hoàn thành sớm có thể nhận được thêm nhiều tiền thưởng.

Cuối cùng đã trả hết toàn bộ nợ nần, cứ tưởng rằng cuối cùng cũng được nghỉ xả hơi một chút thì bà ngoại lại lâm bệnh nặng, không còn nhiều thời gian trên thế gian này nữa.

Vào lúc cuộc đời cô khó khăn nhất, ông trời đã đưa Thương Quân đến trước mặt cô.

Nhưng đồng thời cũng trải một con đường đầy chông gai khác dưới chân cô.

Thật ra cuộc sống đối xử với cô cũng không tệ, lúc cô đang khổ sở vì không có cơ hội vào Tân Duệ thì cơ hội ngàn năm có một lại được trao tận tay cho cô, cho cô quyền lựa chọn.

Chỉ là, giữa tình yêu và tương lai sự nghiệp, chỉ có thể chọn một trong hai.

Sầm Tô nhìn về phía anh: "Anh hối hận không?"

Hối hận thêm wechat của cô không?

Hối hận đồng ý hẹn hò với cô không?

Hối hận vì đã có một mối tình ngắn ngủi như vậy không?

Thương Quân: "Hối hận hôm qua lúc gặp phụ huynh đã dùng biệt hiệu Giang Minh Kỳ, không may mắn."

Sầm Tô bật cười.

Đã đến lúc này rồi anh vẫn còn chọc cô vui.

Góc bàn có một phong bì, Thương Quân đẩy về phía cô: "Tấm thẻ em đưa cho anh, trả vật về cho chủ cũ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!