Sầm Tông Y bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng được yên tĩnh sau khi hai chú cháu nhà kia rời đi.
Tắm xong, bà đắp mặt nạ rồi ra ban công, nằm xuống chiếc ghế dài, lơ đãng nhìn về phía mặt biển xanh thẫm. Ánh mắt bà chợt khựng lại, có hai người trên bãi biển hình như đang tung hứng gì đó.
Chiếc váy hai dây hoa hồng đó thật sự quá bắt mắt, đó là một chiếc váy cũ của bà. Sầm Tô về không mang theo nhiều quần áo nên lấy luôn chiếc váy này từ tủ quần áo của bà.
Người đối diện con gái ngoại trừ cháu trai Giang Minh Kỳ của Ngu Thệ Thương ra, không thể là người nào khác.
Hai đứa này không phải đã lén lút quen nhau rồi chứ?
Nhưng cảm giác lại không giống.
Nếu con gái thật sự để ý đến cái cậu Giang Minh Kỳ đó sẽ không cố ý hẹn gặp ở bờ biển mà trên ban công có thể nhìn thấy.
Bà thật sự tò mò, ánh mắt khóa chặt vào bãi biển đó. Nhìn kỹ một lúc mới phát hiện hai đứa vẫn luôn giữ khoảng cách ba, bốn mét.
Sau đó hai đứa không tung hứng nữa, hình như đang thảo luận gì đó.
Hành vi lén lút này nhìn có vẻ không quân tử lắm.
Sầm Tông Y đứng dậy khỏi ghế dài, gỡ mặt nạ quay vào phòng.
Trên bãi biển, từ đầu đến cuối Sầm Tô và Thương Quân không có bất cứ hành vi thân mật nào, hai người nói chuyện từ Tân Duệ đến mâu thuẫn gia tộc nhà Triệu Tuân.
Cô đã quyết tâm gia nhập Y tế Tân Duệ, giống như lúc đầu từ chức ở Y tế Tần Vận.
Hai người sóng vai nhau từ bãi biển đi về, Thương Quân hỏi: "Ngu Duệ cho em điều kiện gì?"
"Trong email không nhắc, hẹn gặp nhau rồi nói." Sầm Tô nói, "Cô ấy không biết em đã về quê."
Về thời gian hẹn gặp, cô vẫn chưa trả lời Ngu Duệ.
Tâm trạng lúc này có hơi phức tạp, một khi chấp nhận điều kiện của Ngu Duệ, cô và Thương Quân không thể nào công khai yêu nhau một cách đường đường chính chính được nữa. Hoặc là chia tay, hoặc là yêu đương bí mật. Cô đang suy nghĩ làm thế nào để anh không chịu thiệt thòi trong mối quan hệ này.
Nếu như đổi thành người khác, cô sẽ không hề do dự, bởi vì không ai có thể sánh được với tương lai sự nghiệp của cô.
Nhưng anh thì khác.
Cô sẽ quan tâm đến anh.
Vì vậy sau khi đọc xong email, cô không vội trả lời Ngu Duệ mà hẹn gặp Thương Quân ở đây trước.
Tối nay, bờ biển gần như không có gió, vạt váy buông thõng xuống.
Ngay cả khi hai người sóng vai nhau, vạt váy hai dây của cô cũng không hề chạm vào người anh.
Thương Quân hiểu rõ, cơ hội này đối với cô mà nói là ngàn năm có một, anh không nói bất cứ lời nào mất hứng.
Hai quả bóng nhỏ đều ở trong tay anh, khi chia tay ở cửa nhà nghỉ anh chỉ đưa cho cô quả bóng nhỏ màu hồng.
Quả bóng nhỏ màu xanh anh giữ lại cho mình.
Bảo vệ đứng ở cửa, Sầm Tô chỉ vẫy tay chào anh như tạm biệt một người bạn bình thường.
Về đến nhà cô đi thẳng đến phòng mẹ.
Sầm Tông Y nghe thấy tiếng gõ cửa, không biết vì sao phản ứng đầu tiên lại là Ngu Thệ Thương.
Giây tiếp theo bà vỗ nhẹ vào đầu, thật sự mệt đến mức lú lẫn luôn rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!