Lúc Sầm Tô xuống nhà, trong phòng khách chỉ có Ngu Thệ Thương và bà ngoại, Quả Cầu Tuyết đang nằm dài trên sàn nhà chơi bóng.
Trên bàn trà có một cuốn album ảnh đang mở, Ngu Thệ Thương tiện tay cầm lên lật xem.
Bà ngoại ngồi bên cạnh giải thích, giọng nói tràn ngập niềm tự hào.
Trong album ảnh gần như đều là ảnh của cô, bà ngoại không thích dùng album điện tử như người trẻ tuổi mà đặc biệt tới tiệm ảnh, rửa ảnh rồi cất giữ.
Vốn dĩ cuốn album này được cất trong phòng bà ngoại, gần đây bà ngoại quan tâm đến các góc mai mối ở Thâm Quyến, tối qua còn bàn bạc với dì, nếu như có đối tượng mai mối phù hợp thì nên chọn bức ảnh nào để trao đổi với họ.
Đa số những bức ảnh cô gửi cho bà ngoại đều là ảnh làm việc, ghi lại những khoảnh khắc cô nhận danh hiệu hoặc nghiệm thu dự án. Không ngoại lệ, tất cả đều là những khoảnh khắc tỏa sáng của cô.
"Đây là lúc nó nhận được bằng sáng chế, công ty trao giải cho nó, tiền thưởng còn mua lcho cô một cái vòng tay." Bà ngoại chỉ vào bức ảnh ở góc trên bên phải, nói với Ngu Thệ Thương.
"Cô thật có phúc. Cháu gái xuất sắc như vậy, cháu nhìn cũng ngưỡng mộ."
Bà ngoại Lâm cười rạng rỡ: "Đứa nhỏ này quả thật không để phụ lòng kỳ vọng."
Cũng không thể chỉ khen con cháu nhà mình mãi, bà cụ chuyển chủ đề hỏi: "Cháu à, nhà cháu có mấy đứa thế? Chắc cũng lớn cả rồi chứ?"
Ngu Thệ Thương đành phải nói dối tiếp: "Nhà cháu nhiều lắm, bảy đứa ạ."
Quả Cầu Tuyết được tính là một, còn sáu đứa nữa gửi đến chỗ bố anh ta nuôi.
Anh ta liếc nhìn Quả Cầu Tuyết, tiếp tục trả lời bà ngoại Lâm: "Đứa lớn nhất mười bốn tuổi, đứa nhỏ nhất một tuổi năm tháng."
"….."
Bà ngoại Lâm há hốc miệng, bị sốc, nhất thời không nghĩ ra nên nói gì.
"… Nhiều con thì vui, nhà cửa nhộn nhịp. Nhiều con nhiều phúc."
"Mấy trai mấy gái thế?" Người lớn thích nhất nói những chuyện này.
Ngu Thệ Thương: "Đều là con trai ạ."
"….."
Sầm Tô vừa đi đến phòng khách thì không nhịn được cười, thật sự sợ Ngu Thệ Thương sẽ dọa chết bà ngoại.
Cô chào một tiếng, ngồi xuống bên cạnh bà ngoại: "Gia sản nhà chủ tịch Ngu lớn, nếu ít con sao kế thừa hết được ạ."
Bà ngoại Lâm lại hỏi Ngu Thệ Thương: "Thế cháu có mấy anh chị em?"
Ngu Thệ Thương: "Cháu có bốn người anh trai."
Bà ngoại Lâm cảm thán: "Đúng là một gia tộc lớn."
Ngu Thẹ Thương cười, nói: "Ban đầu mẹ cháu muốn sinh một cô con gái nhưng sinh đến cháu vẫn là con trai nên bà ấy hoàn toàn hết hy vọng luôn rồi."
Vì vậy cháu gái Ngu Duệ là cháu gái trưởng, được mọi người vô cùng yêu thương và chiều chuộng.
Bà ngoại Lâm nhiệt tình mời: "Lần sau cháu dẫn bọn trẻ đến Hải Thành chơi đi. Nếu lúc đó cô còn khỏe mạnh sẽ trông con giúp cháu."
Ngu Thệ Thương cảm ơn, trong lòng thầm nghĩ cô đang giúp cháu trông đứa nhỏ nhất rồi.
Anh ta đưa tay xoa đầu Quả Cầu Tuyết, chưa bao giờ thấy nó ngoan ngoãn như vậy.
Anh ta giả vờ không biết: "Cô ơi, nhà cô có mấy người con ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!