Chương 4: Muốn mời anh ăn cơm, không biết anh rảnh không?

Sáng ngày hôm sau Sầm Tô hẹn gặp người phụ trách của hai công ty y tế, sau khi trao đổi chi tiết hai bên đều không đạt được thỏa thuận.

Công ty thứ nhất đưa ra đãi ngộ và điều kiện thuộc top đầu trong ngành, nhưng văn hóa doanh nghiệp công ty và cách quản lý của bọn họ không phù hợp với nguyên tắc mà cô luôn kiên trì.

Công ty thứ hai đưa ra mức đãi ngộ hấp dẫn hơn, lương gấp đôi của cô ở Tần Vận.

Nhưng đằng sau mức lương cao ngất ngưởng đó đi đôi với trách nhiệm và áp lực cực lớn.

Công ty này đầu năm ngoái đã mời một nhóm nghiên cứu và phát triển bên ngoài tham gia khiến bộ phận nghiên cứu và phát triển nội bộ vô cùng bất mãn. Lúc triển khai dự án, hai bên trong ngoài nảy sinh mâu thuẫn nghiêm trọng về hướng nghiên cứu, hai bên giằng co không dứt khiến ban quản lý cấp cao vô cùng đau đầu.

Những nhân sự nòng cốt của bộ phận nghiên cứu và phát triển hơn nửa là những công thần theo ông chủ từ khi khởi nghiệp. Trong mắt ông chủ, công lao của bọn họ không thể phủ nhận nhưng lại dựa công mà sinh kiêu. Ông chủ định "qua cầu rút ván" nhưng lại không muốn mang tiếng xấu tránh để những nhân viên nòng cốt khác nản lòng. Vậy là đã nghĩ ra cách điều một "người nhảy dù" từ bên ngoài vào, muốn mượn tay người đó để dọn dẹp nội bộ.

Mức lương cao kia chính là để lôi kéo cô sang làm "người nhảy dù" đó.

Ông chủ sẽ trao cho "người nhảy dù" quyền lợi lớn nhất, bộ phận nghiên cứu và phát triển cần cắt giảm ai thì cắt giảm, cần cho ai ra rìa thì cho ra rìa, tiến hành một cuộc thay máu toàn diện.

Trong bất cứ ngành nào, "người nhảy dù" ra tay thay ông chủ đều chẳng có kết cục tốt đẹp.

Đến khi cắt giảm xong những người ông chủ muốn cắt giảm, người tiếp theo rời đi chính là cô.

Những lợi hại trong đó sao Sầm Tô có thể không hiểu.

Trong một buổi sáng cô đã khéo léo từ chối lời mời của hai công ty.

Thật ra nơi cô muốn đến nhất chính là Y tế Tân Duệ, công ty con do nhà họ Ngu ở Hồng Kông nắm cổ phần khống chế.

Nhưng tạm thời Tân Duệ không tuyển người, cũng không có vị trí nào trống.

Kết thúc buổi gặp mặt Sầm Tô bắt xe quay lại khách sạn.

Hai bên đường những tòa cao ốc san sát nối tiếp nhau, nhìn ra ngoài cửa sổ cô chợt nghĩ đến Thương Quân.

Cô lấy điện thoại ra, mở khung trò chuyện bắt đầu gõ chữ.

Lúc Thương Quân nhận được tin nhắn, máy bay đã hạ cánh xuống Bắc Kinh, anh đang trên đường về căn hộ.

Sầm&cen:[Thứ tư tuần sau tôi về Bắc Kinh.]

Sầm&cen:[Anh thì sao?]

Sầm&cen:[Muốn mời anh ăn cơm, không biết anh rảnh không?]

Thương Quân mở wechat, tưởng là em trai Thương Uẩn gửi tin nhắn không ngờ lại là cô.

Vốn tưởng cô sẽ "muốn bắt thì phải buông" qua mấy ngày nữa mới liên lạc lại với anh, nào hôm sau đã bất ngờ gửi tin nhắn đến.

Thương Quân:[Biết tôi có bạn gái hay không mà thẳng thừng hẹn tôi đi ăn?]

Đương nhiên Sầm Tô biết anh không có.

Sầm&cen:[Nếu như anh có sẽ không thêm tôi.]

Thương Quân:[Hiểu tôi vậy sao.]

Sầm Tô nghe được ẩn ý trong lời anh nói, đây là đang nhắc cô nên giới thiệu bản thân.

Người đàn ông có thân phận và địa vị như Thương Quân, tuyệt đối không thể nào nói chuyện lâu với một người hoàn toàn xa lạ.

Sầm&cen:[Tên wechat là họ của tôi, cũng là tên tôi.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!