Chương 39: Gặp phụ huynh.

Bữa tiệc hải sản tổ chức vào tối nay.

Con gái đã đồng ý với người ta, cuối cùng Sầm Tông Y cũng không từ chối.

Sầm Tô đề nghị: "Thế tối nay chúng ta ăn ở sân đi mẹ."

Sầm Tông Y: "Trong sân nhiều muỗi, chúng ta ăn uống lại ồn ào, bọn họ không để ý chứ?"

"Không sao, đốt ít tinh dầu thơm là được ạ."

Sầm Tô lại nói: "Bọn họ còn hâm mộ không kịp nữa là, làm sao mà chê ồn được? Vị khách đó nói chú của anh ấy vẫn luôn độc thân, bình thường đều ăn cơm một mình, khá là lạnh lẽo."

Sầm Tông Y nói ẩn ý: "Có một số chuyện không thể chỉ nhìn bề ngoài." 

Con cái đầy đàn lại tự ra vẻ mình đáng thương.

Sầm Tô sợ nói nhiều mẹ sẽ nghi ngờ nên nhanh chóng chuyển chủ đề: "Mẹ ơi, lát nữa ăn sáng xong con cùng mẹ đi ra chợ hải sản nhé."

"Không cần, cứ để khách tự chọn."

Sầm Tông Y định dẫn Ngu Thệ Thương đi mua sắm và đi dạo chợ hải sản, coi như đưa anh ta đi thăm quan Hải Thành luôn.

Có phong cảnh nào mà anh ta chưa từng thấy? Cái gọi là muốn đi dạo Hải Thành chẳng qua chỉ là cái cơ, có lẽ trong lòng anh ta vẫn không thể vượt qua được chuyện bị bà chia tay nên muốn bảo bà đi cùng anh ta một đoạn.

Trong lòng bà, anh ta vẫn luôn khác biệt.

Mặc dù sau này vì những vấn đề hiện thực, cảnh vẫn còn đây mà người xưa đã khác.

Nhưng đó là những ngày tháng đáng nhớ nhất trong những năm tháng tuổi trẻ của bà, chỉ có sự tự do phóng khoáng, đơn giản đơn thuần không hề xen lẫn bất kỳ tính toán hay lợi ích nào.

Sau này bà phải bớt tiếp xúc với anh ta lại, mối quan hệ không nên để quá căng thẳng.

Sầm Tô ăn hai lát thịt nguội, mục đích cũng đạt được nên rút khăn giấy lau tay: "Thế để con đi nói với khách một tiếng, bảo bọn họ tối nay đừng đặt đồ ăn nữa."

Sầm Tông Y thuận miệng hỏi: "Khách thuê đó họ gì thế?"

"….."

Cô vẫn chưa kịp bịa tên cho Thương Quân.

Tóm lại không thể nào họ Thương.

"Con quên hỏi rồi. Lát nữa con hỏi xem."

Đánh trống lảng với mẹ xong, Sầm Tô ngân nga hát đến nhà nghỉ tìm Thương Quân.

Vì để tiện mấy ngày sau đó sống chung, Sầm Tô đã chủ động tạo lớp nền cho mối quan hệ của mình và khách thuê. Lúc đi qua sảnh, cô cố ý dặn lễ tân: "Chị vừa mới biết hai vị khách bao trọn nhà nghỉ đó là bạn của sếp cũ, người trẻ tuổi không uống cà phê, thích uống soda."

Lễ tân làm dấu OK.

Bình thường hai người nói chuyện khá hợp nhau, thường hay đùa giỡ.

Lễ tân thấp giọng ghé sát tai nói: "Quen nhau thì dễ xử lý rồi. Chị thử đi tìm sếp cũ hỏi xem anh chàng trẻ tuổi đẹp trai đó có độc thân không. Em để ý giúp chị rồi, cực kỳ có gu, phù hợp với tiêu chuẩn của chị. Nếu như độc thân thì phải cố gắng giành lấy đấy."

Sắc mặt Sầm Tô vẫn không đổi, cười nói: "Vừa hay chị đi mời bọn họ đến nhà mình ăn hải sản, để chị đích thân lên đó khảo sát một chút."

Lễ tân cười trả lời: "202, chúc chị mọi việc thuận lợi."

Sầm Tô cứ thế nghênh ngang đi lên tầng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!