Chương 37: Sắp bị phát hiện rồi, chủ tịch Ngu đâu? Sao anh ta không ngăn mẹ em lại?

Trước khi Ngu Thệ Thương đi tìm mẹ cô, cô và Thương Quân chỉ có thể lén lút gặp nhau.

Nhưng may mắn có người giúp đỡ nên sẽ không dễ bị mẹ bắt gặp.

Sầm Tô hỏi anh: "Anh mang theo quần bơi không? Không mang em mua cho anh."

"… Mang rồi."

Thương Quân hỏi cô, "Em muốn đi bơi sao?"

Sầm Tô quyết định: "Buổi tối không đi dạo trên bãi biển nữa, bãi biển nhiều người chưa biết chừng sẽ gặp hàng xóm xung quanh, cứ hẹn hò ở hồ bơi nhà chúng ta đi."

Trước cửa nhà nghỉ có hồ bơi xây hình dáng tự do, bốn phía có cây xanh bao quanh, giữa hồ còn có nhiều cây cổ thụ, nếu bơi đến góc bơi tương đối kín sẽ không có người chú ý.

Hồ bơi là một trong những điểm đặc trưng của nhà nghỉ, bình thường luôn có người ra vào.

Khoảng thời gian này nhà nghỉ được Ngu Duệ bao trọn nên hồ bơi rộng lớn có vẻ yên tĩnh, vắng vẻ hơn.

"Trước khi đi bơi, anh bảo vệ sĩ nhắn trước với lễ tân một tiếng, nói không muốn bị người khác làm phiền, như vậy trong cửa hàng sẽ không có người lại gần hồ bơi, cũng sẽ không mang đồ uống đến."

Sầm Tô lại nói đến bên mẹ: "Có dì ở đó nên em cũng yên tâm, dì sẽ nghĩ cách ngăn mẹ em lại."

Vì để gặp anh, cô đã rất hao tổn tâm tư.

Trước đây hẹn hò, cô rất ít khi động não, dù sao yêu là để thư giãn, để đầu óc được nghỉ ngơi.

Ai bảo cô thích anh như vậy chứ.

Anh là người cô yêu từ cái nhìn đầu tiên, cũng là người cô tốn sức theo đuổi lâu như vậy.

Theo đuổi được rồi, càng phải biết trân trọng.

Thương Quân nói: "Không biết còn tưởng em không thể rời xa anh, đến mức một tối không gặp cũng không chịu nổi."

Sầm Tô: "Em chính là không thể rời xa anh đó, một giây cũng không thể rời xa anh."

Nói rồi ngón tay cô móc vào gấu áo thun T shirt màu đen của anh.

Thương Quân chỉ có thể giữ bình thản, không ngăn cô, để mặc cô làm gì thì làm.

Chẳng còn cách nào, ai bảo anh định cứ yêu cô như vậy.

Có lẽ sau này sẽ còn yêu nhiều hơn.

Về lời tình tứ không thật lòng "một giây cũng không thể rời xa anh" của cô, Thương Quân thản nhiên nói: "Ra đến bờ biển, lời em nói cũng phóng đại hơn nhỉ."

Sầm Tô bật cười thành tiếng, ghé sát anh hơn, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm sau chiếc kính râm của anh.

Hai người nhìn nhau.

Hàng mi dài và rậm của cô gần như chạm vào tròng kính. Đường kẻ mắt hôm nay được vẽ vô cùng vừa vặn, làm đôi mắt hoa đào xinh đẹp của cô càng trở nên quyến rũ.

Khóe môi Sầm Tô hơi nhếch lên: "Anh thấy nỗi nhớ trong mắt em chưa? Em muốn dính lấy anh mãi, không muốn rời xa anh."

Thương Quân thuận theo lời cô nói: "Không muốn rời xa thì cân nhắc chuyển đến ở cùng anh. Ba tháng sau em lại chuyển về."

Sầm Tô: "Còn lâu em mới mắc bẫy của anh."

Thương Quân cười, từ từ nói: "Chắc chắn không muốn sống chung với anh à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!