Chương 36: Tập trung đông đủ ở Hải Thành.

Mặc dù Sầm Tô nói vẫn luôn đấu trí đấu sức với anh nhưng cô vẫn sẵn sàng nhường anh.

Giống như có rất nhiều chuyện anh cũng sẽ không làm khó cô.

Anh đã nghĩ mọi cách để mẹ biết anh, hà cớ gì cô phải làm mất hứng.

Sầm Sầm:[Cái cách giải quyết dứt điểm một lần này của anh, em đồng ý. Ai bảo em thích anh chứ~]

Cô thả thính chẳng bao giờ chọn thời điểm.

Mặc dù đã yêu nhau nhưng cô nói lời tình tứ thẳng thắn như vậy, Thương Quân nghe vẫn rung động.

Thương Quân:[Còn tưởng em chỉ biết khuyên anh yêu bản thân thật tốt chứ.]

Sầm Sầm:[Không đâu, em vẫn sẽ nói mấy lời tình tứ cho anh nghe.]

Đương nhiên, việc khuyên anh đừng quá cố chấp thì cô vẫn khuyên.

Thỉnh thoảng còn phải nhắc nhở anh rằng, biển tình thật ra rất đắng.

Thương Quân đã nói chuyện tròn hai mươi phút mà vẫn chưa đặt điện thoại xuống.

Sau khi bàn bạc xong việc chính với Sầm Tô, cô lại nói nhớ anh, muốn anh ở cùng vậy là lại nói chuyện tiếp.

Anh không thích nói chuyện phiếm, đến chỗ Sầm Tô thì hoàn toàn vô hiệu.

Không nói cũng không được, mỗi lần cô nói nhớ anh, anh chẳng còn cách nào với cô.

Cốc cà phê của Ngu Thệ Thương đã hết mà người đối diện vẫn đang cúi đầu gõ chữ.

Anh ta bảo nhân viên phục vụ mang thêm một cốc. Sau khi uống được nửa cốc, cuối cùng anh ta cũng không nhịn được mà châm chọc: "Không ngờ cậu cũng có ngày này."

Cuối cùng Thương Quân cũng thoát ra khỏi cuộc trò chuyện, ngẩng đầu: "Lúc anh thêm wechat của Sầm Tô thay tôi chẳng phải anh đã nghĩ đến rồi sao?"

Anh nói với Ngu Thệ Thương, Sầm Tô đã đồng ý cách đó.

"Hai ngày này anh cứ nghĩ xem đến lúc đó nên nói chuyện gì với mẹ Sầm Tô."

Chỗ ngồi của Ngu Thệ Thương đối diện logo bên trong quán. Anh ta liếc nhìn một cái sau đó thu ánh mắt về, nhấp một ngụm cà phê nói: "Không sợ tôi làm hỏng chuyện à?"

Thương Quân không cho anh ta cơ hội từ chối: "Làm hỏng tôi chịu."

Ngu Thệ Thương không cố chấp từ chối nữa.

Nhưng anh ta đi tìm Sầm Tông Y kiểu gì?  

Mặt trời dần lên cao, chiếc áo T shirt màu đen mà Thương Quân mặc đang hấp nhiệt, không ngồi nổi nữa: "Anh cứ uống từ từ, tôi về phòng ngủ bù đây."

Để đến sớm, anh và Ngu Thệ Thương đã bay chuyến 4 giờ sáng hạ cánh xuống Hải Thành.

Trước khi đi vào nhà nghỉ, anh không quên dặn Ngu Thệ Thương: "Buổi trưa Sầm Tô đến, buổi chiều anh cố gắng đừng ra khỏi phòng, tránh để Quả Cầu Tuyết nhìn thấy."

Ngu Thệ Thương không sợ Quả Cầu Tuyết nhìn thấy anh ta, chỉ sợ thằng nhóc vô lương tâm đó hoàn toàn không nhìn thấy anh ta.

Cốc cà phê thứ hai thật sự không uống hết được nhưng anh ta vẫn không đặt cốc xuống, bê chiếc cốc sứ quay về căn phòng view biển ở trên tầng.

Vệ sĩ đi theo đằng sau, giữ khoảng cách thích hợp.

"Ngu Duệ bận việc gì thế?" Ngu Thệ Thương đột nhiên nhớ ra hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!