Sầm Tô thấy mẹ thỉnh thoảng lại ấn vào mắt phải, cô hỏi mẹ có phải mắt không thoải mái hay không.
Sầm Tông Y khẽ thở dài, đầu ngón tay vẫn đang đặt trên mí mắt đang giật: "Từ chiều qua bắt đầu giật, giật từng cơn một, giật đến mức làm mẹ bồn chồn."
"Trùng hợp vậy?" Sầm Tô nói không sao, chỉ vào mí mắt phải của mình: "Con cũng giật mấy ngày rồi."
"Không đến mức thảm như vậy chứ, hai mẹ con chúng ta đều gặp phải đào hoa xấu?"
Nói xong, chính Sầm Tông Y cũng bật cười.
Sầm Tô nói: "Con chắc chắn sẽ không gặp."
Cô đã có Thương Quân là đào hoa tốt nhất.
Nghĩ tới Thương Quân, hai ngày nay, cô vẫn luôn suy nghĩ làm thế nào để anh có thể quang minh chính đại đi dạo trên bãi cát cùng cô mà không cần phải gặp mặt phụ huynh.
Khó khăn lắm mới yêu nhau, cô vẫn muốn được hẹn hò tự do, thoải mái bên bờ biển cùng anh.
Tận hưởng tình yêu khác biệt của anh.
Đã trải qua rất nhiều mối tình nhưng cô buộc phải thừa nhận, người đàn ông như Thương Quân khiến cô rung động điên cuồng ở nhiều phương diện.
Cô chưa có mối tình nào mà lúc không gặp nhau lại nhớ người ta đến thế.
Nhớ nụ hôn của anh, nhớ cái ôm của anh, nhớ sự thiên vị chỉ dành cho riêng cô đến mức chẳng màng đến ai khác của anh.
Cũng nhớ cả sự mạnh mẽ, áp đảo, không cho phép thương lượng của anh.
Kịp thời dừng dòng suy nghĩ, Sầm Tô quan tâm hỏi mẹ: "Gần đây có phải có người theo đuổi mẹ không?"
"Vẫn luôn có người theo đuổi nhưng bây giờ, mẹ không có hứng thú với đàn ông." Sầm Tông Y nhấp một ngụm cà phê, nói: "Đến tuổi này của mẹ, người theo đuổi mẹ lấy đâu ra đàn ông chất lượng? Người lớn hơn thì mẹ không vừa mắt, nhỏ hơn hai, ba tuổi mẹ cũng chẳng thích. Người kém nhiều tuổi quá không thể nào tìm mẹ, dù sao mẹ cũng sắp mãn kinh rồi."
Sầm Tô suýt nữa bật cười thành tiếng: "Mẹ đừng nói thảm như vậy chứ, còn lâu mới mãn kinh."
Sầm Tông Y giữ thái độ bình thản, không quá bận tâm về chuyện gì: "Mẹ bốn mươi chín rồi, mãn kinh chỉ là chuyện ba, bốn năm gần đây thôi, có khi trong hai, ba năm tới cũng nên."
Nói rồi mắt phải của bà lại giật mạnh hai cái.
Bà chỉ đành đặt cốc cà phê xuống, tiếp tục dùng tay ấn.
Trưa hôm qua hiếm khi ngủ trưa, chỉ trong chốc lát mà còn nằm mơ.
Trong mơ là cảnh Hồng Kông nhiều năm về trước.
Xung quanh tấp nập, nhộn nhịp nhưng bà chẳng nhìn rõ gì.
Bà cứ đi mãi, không hiểu sao lại đi bộ đến căn hộ mình từng thuê ở London.
Hình dáng người trong mơ cũng mơ hồ, nhưng bà biết đó là ông.
Ông nói: Tông Y, em không hối hận sao?
Tỉnh dậy bà thoáng chốc bàng hoàng.
Những năm qua chưa bao giờ mơ thấy ông.
Có thể bởi vì trưa hôm qua, lúc cô khách trọ trẻ tuổi ra khỏi sảnh nhà nghỉ dùng tiếng Quảng Đông gọi điện thoại, điều đó ngay lập tức kéo bà về đoạn quá khứ trước đó.
Sau khi tỉnh dậy bà ra sân sau phơi hoa hồng, không biết từ lúc nào mí mắt bắt đầu giật giật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!