Chương 31: Chẳng phải em nên cảm nhận thật tốt anh yêu một người như thế nào sao?

Mới đầu Thương Quân để mặc cho cô hôn, lúc thì nhẹ nhàng, lúc thì mạnh bạo.

Thấy cô vẫn đang hừ hừ tức giận, anh đáp lại nụ hôn của cô, hôn đến khi cô say đắm, vui vẻ không còn giận dỗi anh nữa.

Sầm Tô đưa tay luồn vào trong áo choàng tắm của anh, áp lên ngực anh, nói muốn sờ lương tâm của anh.

Thương Quân nhìn cô nghịch ngợm, nói: "Anh và em giống nhau."

"Giống gì cơ?"

"Không có lương tâm, không cần sờ nữa."

Sầm Tô bật cười thành tiếng, véo nhẹ một cái lên người anh.

Thương Quân nhìn cô ở trong gương, cổ đẹp thon dài, hai chân thẳng tắp, lưng và eo ẩn sau chiếc khăn tắm nhấp nhô đầy quyến rũ.

Sầm Tô tháo dây thắt lưng áo choàng tắm của anh, cố gắng buộc cả mình vào bên trong áo choàng tắm.

Thương Quân cúi đầu nhìn cô: "Có cả áo choàng tắm của em, anh tìm cho em nhé?"

Sầm Tô lắc đầu.

Chiếc áo choàng tắm của nam đủ rộng, Thương Quân ôm cả cô vào trong lòng.

Anh vươn cánh tay dài của mình ra, với tuýp sữa dưỡng thể cô vừa vứt trên bồn rửa mặt đặt gọn lại: "Thoa được một nửa không thoa nữa à?"

Vừa rồi Sầm Tô chỉ thoa phần trước, sau lưng vẫn chưa thoa, cô lười cử động.

"Không thoa nữa, bị anh chọc tức no luôn rồi."

Cô rút tay ra khỏi áo choàng tắm của anh, vòng qua sau gáy anh, cả người mềm mại dựa vào người anh: "Anh thoa giúp em đi."

Thương Quân nhìn chiếc khăn tắm quấn trên người cô, phần lưng bị che kín, anh nói: "Thoa thế nào? Không thoa được."

"Cái này dễ mà."

Được áo choàng tắm của anh quấn lấy nên không lạnh, Sầm Tô rút thẳng chiếc khăn tắm của mình ra.

Cô cố ý trêu anh, ném chiếc khăn tắm trùm lên mặt anh.

Hơi thở của Thương Quân lập tức tràn đầy mùi hương thoang thoảng trên người cô.

Trước mắt bị chiếc khăn tắm che kín mít, không nhìn thấy gì cả.

Đợi đến khi cô cười đùa đủ Thương Quân mới gỡ khăn tắm ra.

Sầm Tô dựa vào lòng anh, cơ thể cô sau một đêm bị anh giày vò trở nên rã rời, mệt mỏi.

"Thôi, không thoa nữa. Em buồn ngủ rồi."

Lối sống của cô từ trước đến giờ đều không cầu kỳ, ngủ trước rồi tính sau.

Thương Quân nhìn cô: "Không phải em muốn một cái ôm thật lâu sao, còn muốn nữa không?"

Sầm Tô nói cứ tính nợ trước: "Dù sao anh cũng nợ em nhiều như vậy."

"Sao anh lại nợ em nữa rồi?"

"Những ngày anh đi công tác, ngày nào em cũng nhớ anh, nhưng không phải ngày nào anh cũng nhớ em, vậy tức là anh nợ đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!