Vốn dĩ Sầm Tô không hề nghĩ đến việc ở lại qua đêm, dù sao cũng vừa mới xác nhận quan hệ, hơn nữa còn có thời hạn yêu đương, cô nghĩ mình phải cho anh chút thời gian chấp nhận.
Cũng cho bản thân chút thời gian để thích ứng, ai biết được anh lại chủ động đề xuất.
Cô không từ chối: "Vậy dì có thể đi nghỉ sớm, không cần đợi em nữa."
Trước khi gọi điện, cô đưa chìa khóa chiếc xe thương vụ cho vệ sĩ, nhờ anh ta mang xe về để không làm lỡ việc dì dùng xe.
Vệ sĩ là người chứng kiến cuộc đối thoại vừa rồi của cô và Thương Quân.
Sau khi nhận lấy chìa khóa xe, vệ sĩ vô thức tính ba tháng sau là ngày nào tháng nào.
Anh ta hy vọng mối tình của sếp sẽ lâu dài, nhưng lại lo lắng sẽ không thể kéo dài quá ba tháng.
Lỡ như còn không dài bằng mối tình của Giang Minh Kỳ…..
Chuyện này không đến lượt anh ta phải bận tâm, thật ra anh ta cũng không cần bận tâm.
Nhưng con người là vậy, luôn tò mò, cứ vô thức suy nghĩ quá nhiều.
Sau khi đưa sếp và Sầm Tô đến thang máy, đợi bọn họ lên lầu, vệ sĩ mới quay người đi lái xe.
Hai người bước vào nhà, đèn cảm ứng ở lối vào nhà sáng lên. Sầm Tô tiện tay đặt mấy túi xách tay xuống đất, giơ tay đòi anh ôm.
Thương Quân đang cởi áo vest nên không rảnh tay.
Không có cà vạt để kéo, Sầm Tô nghịch chiếc thắt lưng da của anh.
Cởi xong áo vest, Thương Quân tiện tay ném lên chiếc ghế ở lối vào nhà. Anh vòng hai tay ôm lấy cô, kéo cô vào lòng.
Mấy ngày nay, cô vẫn luôn muốn anh ôm, vì thế Thương Quân càng siết chặt cô trong lòng.
Ôm nhau quá sát, cơ thể mềm mại trước ngực cô bị ép chặt.
Sự khác biệt giữa cái ôm sau khi xác nhận quan hệ với những cái ôm trước đây vô cùng rõ ràng, cô càng thích được anh ôm chặt như này hơn.
Sầm Tô ngẩng đầu nhìn anh: "Trên đường đến em còn nghĩ, có lẽ anh sẽ không hẹn hò với em, sau này sẽ trực tiếp kết hôn theo mong muốn của hai gia đình."
Hơi thở nóng bỏng và dồn dập của anh áp xuống: "Vì sao không muốn hẹn hò với em, trong lòng em không rõ ư?"
Hơi thở quấn quýt, từng chút một len lỏi vào cơ thể của nhau.
Sầm Tô nũng nịu trong lòng anh, cười nói: "Không rõ."
Nói rồi, cô nhướn người hôn anh.
Không ai cần phải kiềm chế nữa.
Cũng không cần lo lắng thân mật như này sẽ làm cơ thể có phản ứng.
Thương Quân cúi đầu, hôn dồn dập, ép lấy môi cô.
Sầm Tô ngậm lấy môi anh, đáp lại anh một cách dịu dàng nhưng cũng nồng nhiệt.
Trong hơi thở đều là mùi hương nam tính mạnh mẽ, mát lạnh của anh.
Gần như muốn nhấn chìm cô.
Ngay cả việc lấy hơi cũng trở nên vô dụng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!