Chương 3: Có tiện xin cách liên lạc không?

Sầm Tô vừa ra khỏi thang máy thì điện thoại của Thương Quân kêu, thấy em trai gọi anh thẳng thừng cúp máy.

Đứa em trai này tìm anh chưa bao giờ có chuyện tốt lành, bao nhiêu năm qua chưa có lấy một lần.

Trong thang máy không có người ngoài, Ngu Thệ Thương nói chuyện chính: "Bố tôi sẽ chính thức tuyên bố từ chức vào hôm mừng thọ chín mươi tuổi."

Thương Quân khóa màn hình điện thoại, quay sang: "Sẽ không có thay đổi gì nữa chứ?"

"Không. Liên quan đến lợi ích lâu dài của tập đoàn, ông ấy chưa đến mức hồ đồ."

Sau khi ông cụ Ngu từ chức, quyền điều hành của tập đoàn sẽ rơi vào tay người con trai út Ngu Thệ Thương.

Hai năm qua ngoài mặt nhìn nhà họ Ngu có vẻ yên ổn, gió yên sóng lặng nhưng thực tế những cuộc chiến nội bộ ngầm đẫm máu chưa bao giờ dừng lại.

Ông cụ Ngu và người vợ đầu có năm người con, bốn trai một gái, Ngu Thệ Thương nhỏ nhất. Tuy nhiên ông cụ Ngu không chỉ có năm người con, bên ngoài có cụ thể bao nhiêu sợ là đến chính ông cũng chẳng rõ.

Người vợ cả vì muốn bảo vệ lợi ích cho các con nên bao nhiêu năm qua vẫn không ly hôn, sau khi sinh con trai út bà đã mang theo con sang London định cư. Bà chọn cách mắt không thấy tim không phiền trước những bê bối trăng hoa của chồng. Bây giờ con trai út Ngu Thệ Thương đã bốn mươi sáu tuổi, mà trong hơn bốn mươi năm đó bà chỉ về Hồng Kông đúng hai lần.

Trong các gia tộc lớn ở Hồng Kông, con cháu đời sau nhà họ Lộ hỗn loạn nhất, nhà họ Tiêu tàn nhẫn độc đoán nhất, nhà họ Ninh trước giờ luôn khiêm nhường mà nhà họ Ngu là nhà khôn khéo nhất, xử sự luôn khéo léo mềm mỏng.

Ngu Thệ Thương chính là ngoại lệ, anh ta khinh thường nhất chuyện đối xử khéo léo mềm mỏng luôn dựa vào thủ đoạn tàn nhẫn độc ác để giành chiến thắng trong cuộc chiến này.

Thương Quân quen Ngu Thệ Thương hơn mười năm, hai người là bạn vong niên*.

(Bạn vong niên: hai người chênh lệch tuổi nhau nhiều nhưng vẫn thân thiết, hiểu nhau và coi nhau là bạn bè ngang hàng.)

Bạn thân sắp trở thành người cầm quyền mới của nhà họ Ngu, Thương Quân nói: "Chúc mừng anh trước nhé."

"Sao thế, chỉ chúc mừng không thôi à? Không đáng để cậu mời tôi một bữa ăn sáng sao?"

"Không mời nổi."

Tiếng cười sảng khoái lại vang vọng khắp thang máy.

Trong tiếng nói cười thang máy đã đến phòng tổng thống ở tầng cao nhất.

Khách sạn này thuộc chuỗi sản nghiệp của nhà họ Ngu, đương nhiên Ngu Thệ Thương sẽ giữ lại căn phòng tốt nhất cho bạn mình. Sau khi đưa Thương Quân lên tầng, anh ta xuống cùng thang máy.

Thương Quân vừa bước vào phòng điện thoại lại kêu.

Thương Uẩn chưa bao giờ có kiên nhẫn đợi anh trai trả lời, nếu như không gọi được hai phút sau anh ta lại gọi tiếp, gọi cho đến khi đối phương bắt máy mới thôi.

Trong phòng, quản gia khách sạn dẫn theo mấy nhân viên đến chờ chỉ thị.

Thương Quân nói với bọn họ: "Không cần ở lại đây."

Đợi tất cả mọi người rời đi, cửa đóng lại anh mới nghe điện thoại.

"Anh, anh ở đâu thế?"

"Thâm Quyến."

Thương Uẩn nghe anh trai đang ở Thâm Quyến thì tám chín phần là vì chuyện nhà họ Ngu.

"Chuyện nhà bọn họ vẫn chưa giải quyết xong sao?"

"Tương đối rồi." Thương Quân ngồi trên sô pha nghe điện thoại, anh mở loa ngoài để điện thoại lên tay vịn sô pha. Anh rất ít khi uống cà phê, cũng không uống trà, khách sạn đã chuẩn bị sẵn soda lạnh cho anh.

Anh tiện tay mở một lon.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!