Vệ sĩ chờ ở dưới lầu hơn mười phút.
Lúc anh ta cho rằng có phải sếp sẽ ở lại nhà Sầm Tô uống nước rồi mới xuống hay không thì thang máy dừng ở tầng một. Cửa từ từ mở ra, bóng dáng cao ráo của sếp xuất hiện ở trước mặt.
Thương Quân bước nhanh ra khỏi thang máy, chỉ cảm thấy bên trong tòa nhà nóng bức.
Sau khi lên xe, cửa sổ phía sau được hạ xuống.
Thương Quân nhìn ra bên ngoài cửa sổ, hơi ngước cằm lên. Ngón tay theo thói quen để lên cổ áo sơ mi định cởi cúc áo, nhưng khi chạm phải chất liệu của bộ thể thao, anh mới nhận ra tối nay không hề mặc áo sơ mi.
Cửa sổ xe vẫn mở, cho đến khi chiếc xe lái vào tầng hầm tòa chung cư.
Gió mát thổi cả quãng đường, coi như cũng làm dịu đi phần nào sự bồn chồn trong lòng anh.
Sự bồn chồn còn lại khó mà nguôi ngoai, sau khi về đến nhà, Thương Quân đi đến tủ rượu lấy một chai vang đỏ mở ra.
Anh vừa dựa vào lan can ban công nhấp một ngụm rượu thì Sầm Tô gửi tin nhắn đến:[Anh về đến nhà chưa?]
Thương Quân gọi thẳng điện thoại qua: "Vừa về. Vẫn chưa ngủ sao?"
Sầm Tô: "Vốn định ngủ rồi nhưng anh gọi điện thoại đến làm sao tôi có thể ngủ được."
Thương Quân khẽ nhấp rượu vang, suy nghĩ nên trả lời như nào.
Sầm Tô đã sắp xếp ổn thỏa cho Quả Cầu Tuyết, cô quay về phòng mình khép cửa lại.
"Sao anh không nói chuyện? Đang uống nước sao?"
Thương Quân: "Không phải, rượu vang."
"Tôi cũng thích rượu vang, nhưng lúc bận quá không thể nào uống được, sợ làm lỡ công việc. Bây giờ cuối cùng cũng có thời gian rảnh." Sầm Tô ngồi xuống bệ cửa sổ lồi, tắt đèn kéo rèm, nhìn ra cảnh đêm phồn hoa của thành phố. Lúc này nếu như có ly rượu vang trong tay thì tuyệt biết mấy: "Đợi anh đi công tác về, tôi muốn thử rượu vang của anh."
Cô lại hỏi: "Nhà ở Thâm Quyến của anh cũng có rất nhiều sách sao?"
Thương Quân nói: "Không."
Sầm Tô cười, nói: "Thế không phải tôi không có cớ đến nhà anh sao?"
Thương Quân: "Em mà muốn đến còn phải kiếm cớ à? Tôi cũng đâu có cấm em đến."
Có lẽ do tác dụng của rượu vang, giọng nói trầm thấp của anh hơi khàn khàn mang theo sức hút.
Lọt vào tai Sầm Tô mang theo chút cưng chiều khó tả.
Sầm Tô thuận theo lời anh hỏi: "Lúc nào cũng được sao?"
Thương Quân khẽ đồng ý.
"Vậy đợi anh đi công tác về rồi tôi đến." Sầm Tô mở đèn, giọng nhẹ nhàng: "Tôi tiếp tục đọc sách tích vàng thỏi đây. Ngủ ngon."
Động tác nuốt rượu của Thương Quân hơi khựng lại, trước khi cúp máy anh nói: "Sau này mỗi lần đọc xong một cuốn, tặng em hai thỏi."
Sầm Tô cảm giác mình sắp bị chiều hư, cô nói đùa: "Muốn ba thỏi cơ."
Thương Quân: "Nếu như bình thường em không kiếm chuyện với tôi, không chọc tức tôi, bốn thỏi cũng được."
Cúp điện thoại, anh uống cạn phần rượu còn lại.
Đối với Sầm Tô, anh không còn bất cứ giới hạn nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!