Thương Quân liếc nhìn thân hình Quả Cầu Tuyết, không thể nào có chuyện không giữ nổi.
"Cũng không phải chó chăn cừu Đức, sao lại không giữ nổi?"
Sầm Tô nhịn cười nói: "Tôi mong manh yếu đuối lắm."
"….."
Cô cao gần một mét bảy, thân hình cao ráo cân đối, cả người tươi tắn rạng rỡ, ánh mắt toát ra khí chất tự nhiên, dù thế nào cũng chẳng liên quan gì đến sự mong manh yếu đuối chút nào.
Thương Quân nói: "Quả Cầu Tuyết trước mặt em mới gọi là mong manh yếu đuối."
Sầm Tô cười, nằm sấp lên người Quả Cầu Tuyết.
Quả Cầu Tuyết không biết xảy ra chuyện gì, nó lè lưỡi ra, gương mặt mỉm cười lặng lẽ nhìn Thương Quân.
Thương Quân bê cốc hồng trà cô đặt trên bàn cho cô: "Nguội rồi không ngon nữa."
Sầm Tô ôm Quả Cầu Tuyết vào lòng, lắc đầu, lúc này cười đến mức không thể uống trà.
Cô cười nhìn anh: "Anh không thể so sánh tôi với Quả Cầu Tuyết."
Thương Quân đặt cốc hồng trà của cô xuống, bê cốc của mình lên nói chuyện phiếm với cô: "Thế so sánh với ai?"
"Với anh." Sầm Tô nói, "Lúc tôi đứng cạnh anh không phải rất yếu đuối sao?"
Thương Quân bình thản nhắc nhở cô: "Lúc ở phòng sách nhà tôi chẳng thấy em yếu đuối hơn tôi chỗ nào cả."
Nhớ lại hôm đó, hiếm khi Sầm Tô cười ngượng ngùng.
Cảnh cô giả vờ muốn hôn anh, đến bây giờ nghĩ lại vẫn khiến tim cô đập nhanh.
Thương Quân nhấp một ngụm trà, chuyển chủ đề: "Em ở lại Hồng Kông một đêm hay tối nay về Thâm Quyến?"
"Đi về." Sầm Tô hỏi: "Anh thì sao?"
"Ngày mai qua, tối mai có hẹn bàn công việc."
"Nếu như anh không có việc gì ở Hồng Kông, tối nay có muốn đi cùng không? Dắt Quả Cầu Tuyết đi dạo cùng tôi." Sầm Tô nói, "Tôi dắt được nó, thêm một con nữa cũng dắt được nhưng chỉ muốn dắt cùng anh thôi. Không có lý do nào khác, chỉ muốn ở cùng anh."
Cô càng thẳng thắn anh càng khó từ chối.
Thương Quân hết cách với cô, nhưng vẫn nói trước: "Không được phép quá một tiếng."
Cùng lắm là đi dạo cùng cô một tiếng, không thể nào không có giới hạn, cô muốn làm gì anh cũng chiều theo cô.
Quả Cầu Tuyết tràn đầy năng lượng, rất khó ngồi im một chỗ trong thời gian dài. Hôm nay nó ngồi lâu như vậy đã nể mặt Sầm Tô lắm rồi, bây giờ nó đã bắt đầu thoát ra khỏi vòng tay của Sầm Tô, muốn đến bãi cỏ chơi.
Sầm Tô buông tay thả Quả Cầu Tuyết chạy ra bãi cỏ, cô cũng đi qua đó.
Cô nhặt một quả bóng nhỏ màu xanh lam trên bãi cỏ, dùng sức ném thật xa.
Quả Cầu Tuyết chạy thật nhanh đuổi theo quả bóng nhỏ.
Lúc nhỏ cô luôn muốn nuôi Samoyed, nhưng đáng tiếc là mẹ quá bận nên không có thời gian nuôi.
Điều ước bao nhiêu năm, hôm nay cũng coi như trở thành hiện thực.
Phía bên kia bàn trà, Thương Quân nhìn ra bãi cỏ, dù là Sầm Tô hay Quả Cầu Tuyết, anh đều không thể chống cự được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!