Lời tình tứ của cô ngày càng trực tiếp hơn.
Điều không nên nhất chính là anh vẫn luôn dung túng cô, thậm chí càng ngày càng không có giới hạn.
Thương Quân chúc cô ngủ ngon: "Không phải mệt sao? Nghỉ ngơi sớm đi."
Sầm Tô nói: "Không sao, anh muốn nói gì thì nói, tôi ở bên trò chuyện với anh thêm mấy phút nữa."
Thương Quân cười, rõ ràng là chính cô muốn nói chuyện nhiều hơn nhưng lại đổ thừa ngược lại cho anh.
Anh thấp giọng nói: "Sao còn đổ thừa cho tôi?"
Nếu như đổi thành Thương Uẩn muốn nói chuyện với anh trai thêm mấy câu, câu trả lời nhận được chắc chắn sẽ là: Em thấy anh rảnh lắm à?
Nhưng lúc này người ở đầu bên kia điện thoại là Sầm Tô, thậm chí Thương Quân còn mang theo ý cười chiều chuộng trong giọng nói.
Sầm Tô cười: "Thế không đổ thừa cho anh nữa, đổ thừa cho tôi. Tôi chỉ muốn nói chuyện với anh như thế này, muốn mãi được nghe giọng nói của anh, không muốn cúp điện thoại, phải làm sao đây?"
Cho dù đã nghe quen những lời tình tứ của cô, nhưng khoảnh khắc này anh cũng khó mà giữ được lòng mình yên tĩnh như trước.
Còn có thể làm gì?
Thương Quân nhìn đồng hồ, vừa qua mười giờ.
Thời gian này không tính là sớm, nhưng cũng không tính là muộn.
Anh hỏi: "Chạy ở ngoài cả ngày rồi, không mệt sao?"
Sầm Tô: "Có. Vậy nên không muốn đọc sách, muốn nói chuyện với anh."
"Tôi vẫn chưa ăn cơm tối." Cô vừa nói vừa đi vào phòng bếp.
Thương Quân: "Bữa tối lại ăn sữa chua?"
"Tối nay ăn bánh mì, hôm nay sữa chua không khuyến mãi, không mua."
"….."
Cô thường xuyên khiến anh dở khóc dở cười.
Việc lớn thì không tính toán, việc nhỏ thì lại chi li.
Phí chia tay hai trăm nghìn đưa cho Giang Minh Kỳ, đủ để cô ăn sữa chua bao nhiêu năm?
Sầm Tô lấy một hộp mì ra khỏi tủ bếp, mở loa ngoài điện thoại để lên bàn bếp, mở nắp hộp rồi đổ nước nóng vào.
"Bây giờ anh đang ở Hồng Kông sao?"
"Ừ."
"Nhà ở Hồng Kông của anh ở đâu? Trên núi à?"
Thương Quân nói ừ, rồi bổ sung: "Tối nay ở chỗ Ngu Thệ Thương."
Sầm Tô cầm điện thoại, bê hộp mì đi ra ngoài ban công ăn.
Chủ nhà đã thiết kế một quầy bar nhỏ đơn giản ở ban công, thích hợp cho buổi tụ tập nhỏ hai, ba người, đối diện là vịnh biển.
Cô ngồi xuống chiếc ghế cao, đặt hộp mì lên quầy bar, dùng ngón tay giữ chặt mép hộp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!