Chương 23: Hôm nay trên đường về nhà đột nhiên nhớ anh.

Thương Quân vẫn chưa ăn tối, anh ngồi thẳng xuống bàn ăn.

Ngu Thệ Thương tưởng Sầm Tô cũng đi cùng, hỏi thẳng: "Không phải nói dẫn Sầm Tô đến sao? Cô ấy không rảnh?"

"Ngày mai Sầm Tô qua."

Thương Quân cân nhắc một lát, nói: "Bàn bạc với anh chuyện này."

Dùng hai chữ "bàn bạc" đa số đều là chuyện công việc.

Ánh mắt Ngu Thệ Thương ra hiệu anh nói.

Thương Quân: "Nếu như ngày mai Sầm Tô đến đây, thích Samoyed nhà anh, để cô ấy nuôi một thời gian."

Sầm Tô dự định trước khi bà ngoại qua đây, một nửa thời gian dành để đọc sách. Nếu như một nửa thời gian còn lại đi tìm anh, bảo anh ở cùng, lâu dần anh không dám đảm bảo sự tự chủ của mình còn có thể như bây giờ.

Anh tuyệt đối không thể để bản thân trở thành Giang Minh Kỳ thứ hai.

Hoặc nói cách khác, kiên quyết không thể trở thành Ngu Thệ Thương thứ hai, từng này tuổi vẫn day dứt không nguôi.

Anh quyết định như vậy thứ nhất là vì Sầm Tô quả thực thích Samoyed, bây giờ bà ngoại lại bệnh nặng, có thú cưng ở cùng thì ít nhiều có thể giúp bà bớt buồn. Thứ hai là vì vốn dĩ mỗi ngày Sầm Tô có thể tìm anh nói chuyện một tiếng, sau khi có thú cưng thời gian tìm anh có thể bớt thành nửa tiếng, thậm chí ngắn hơn.

Đối với anh, đối với Sầm Tô đây đều là chuyện rất tốt.

Rõ ràng Ngu Thệ Thương đã hiểu sai ý của Thương Quân, tưởng anh cuối cùng cũng thông suốt, bằng lòng bước chân vào mối quan hệ yêu đương, định thử hẹn hò với Sầm Tô.

Anh ta sẵn lòng giúp đỡ người trẻ tuổi, huống hồ chỉ để Samoyed ở chỗ Sầm Tô nuôi một thời gian, không phải tặng cô.

"Chỉ cần Quả Cầu Tuyết thích cô ấy, bằng lòng đi theo cô ấy, không phải không thể. Nhưng chắc chắn phải có điều kiện," Anh ta nói, "Mỗi tuần tôi sẽ đi thăm Quả Cầu Tuyết một lần."

Ban đầu Thương Quân còn tưởng lấy gì đó ra trao đổi, không giờ bạn thân lại sảng khoái đồng ý nhanh gọn như vậy.

Điều này càng làm anh chắc chắn rằng Ngu Thệ Thương bị Thương Uẩn mua chuộc.

Quả Cầu Tuyết mới một tuổi năm tháng, rất sung sức lại chưa thực sự trưởng thành.

Ngu Thệ Thương lo lắng: "Quả Cầu Tuyết rất nghịch, Sầm Tô chưa chắc đã đối phó nổi nó. Như này đi, bảo dì giúp việc nhà tôi đi cùng qua đó."

Thương Quân: "… Không đến mức đấy. Cô ấy không nuôi lâu, bà ngoại qua ở cùng thì cô ấy càng không có thời gian."

"Bà ngoại Sầm Tô sẽ đến Thâm Quyến sao?"

"Ừ. Cô ấy muốn chăm sóc bà một thời gian, giảm bớt gánh nặng cho mẹ cô ấy. Khám bệnh ở Thâm Quyến cũng tiện hơn."

Ngu Thệ Thương: "Vậy càng tốt. Người già đều sợ cô đơn, để Quả Cầu Tuyết ở cùng bà cụ."

"… Anh tưởng Sầm Tô có căn nhà lớn như nhà anh à? Cô ấy chỉ thuê tổng cộng ba phòng, còn mời thêm người chăm sóc, dì giúp việc nhà anh qua ở đâu?"

Nghe Thương Thấm nói, Sầm Tô thuê căn ba phòng ngủ chật hẹp, trong đó có một phòng chỉ đủ kê một chiếc giường nhỏ.

Ngu Thệ Thương: "Cái này đơn giản. Dì giúp việc nhà tôi làm được, cũng có kiến thức y học cơ bản, chăm sóc bà ngoại Sầm Tô hoàn toàn không có vấn đề. Tiền Sầm Tô thuê người chăm sóc đó chỉ cần thuê người nấu ăn là được, dì nhà tôi không biết nấu ăn."

Người giúp việc nhà anh ta có sự phân công rõ ràng, nấu cơm có đầu bếp chuyên phụ trách.

Người có tình cảm nhất với Quả Cầu Tuyết là dì, đã làm việc ở nhà bọn họ hơn hai mươi năm. Lâu không vào bếp, bây giờ chỉ có thể làm những bữa sáng đơn giản.

Thương Quân suy nghĩ, thực sự khả thi.

Vốn dĩ chỉ định để Samoyed qua ở cùng với Sầm Tô, chia bớt một nửa năng lượng của cô, không ngờ lại vô cùng hợp lý. Nếu như vậy, bà ngoại vừa có người chăm sóc chuyên nghiệp, bọn họ lại có thể được ăn ngon.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!