Chương 22: Anh thiên vị rõ ràng như vậy, có ai không rung động chứ.

Hai người dựa gần nhau như vậy, bề ngoài không ai tỏ ra bối rối.

Ánh mắt Sầm Tô ngập tràn ý cười: "Tôi đọc sách không phải rất tích cực sao? Ngày nào cũng kiên trì viết cảm nhận sau khi đọc sách cho anh xem."

Thương Quân nhìn nhận sự việc một cách thực tế, khẳng định nói: "Cái này tốt."

Sầm Tô: "Vậy có nên thưởng cho tôi không?"

Cô hơi cúi người, hơi thở của cô đan xen với hơi thở của anh. Tay chống ở sô pha sau lưng anh, cổ tay áo len rộng rãi khẽ chạm vào má anh.

Thương Quân gần như không nhận ra được yết hầu của mình đang chuyển động.

Cô đã nói muốn thưởng, anh biết mình chắc chắn sẽ đáp ứng yêu cầu của cô.

Thương Quân nhìn cô đánh giá: "Thưởng cho em có phải em có thể yên tĩnh nửa tiếng, tập trung đọc sách không?"

Anh không hy vọng cô có thể ngồi yên một tiếng đọc sách mà không cần anh ở cùng.

Sầm Tô cười đồng ý: "Vậy chắc chắn không chỉ yên tĩnh nửa tiếng."

Đòi thưởng chẳng qua chỉ là nói đùa với anh, sao cô có thể đòi thật chứ.

Cô ở ngay gần, Thương Quân nín thở: "Tôi đi lấy phần thưởng cho em."

Cuối cùng Sầm Tô cũng đứng thẳng dậy.

Mùi hương thoang thoảng nơi chóp mũi của Thương Quân đột nhiên rời xa, gần như không ngửi thấy.

Sầm Tô thuận thế ngồi xuống bên cạnh anh, nói không cần vội lấy: "Tôi bắt mạch cho anh trước, vừa rồi không dọa anh chứ."

"….."

Không đợi anh nói gì, Sầm Tô cầm lấy tay phải của anh, đặt ngón tay lên mạch đập của anh.

Thật ra cô muốn biết, tư thế vừa rồi cô muốn hôn anh, nhịp tim của anh có tăng nhanh không.

Hay thật sự bình tĩnh như vẻ bề ngoài của anh, tĩnh lặng như mặt nước.

Thương Quân nghiêng đầu, im lặng nhìn cô. Anh biết rõ ý đồ của cô nhưng vẫn ngầm cho phép cô làm như vậy.

Nếu như vừa rồi cô hôn xuống, anh sẽ tiếp tục dung túng để cô hôn hay sẽ tìm lý do né tránh nụ hôn của cô?

Đầu ngón tay của Sầm Tô dò mạch đập của anh, hai ngón tay ấn xuống.

"Thịch — thịch — thịch —" nhịp đập mạnh mẽ và dồn dập, trùng khớp với nhịp tim lúc này của cô.

Hóa ra không chỉ mình trái tim của cô loạn nhịp.

Thương Quân nhìn cô với vẻ mặt tự nhiên: "Bắt ra mạch gì rồi?"

"Mạch hỷ."

"….."

Thương Quân bật cười, rút tay về đứng dậy.

Sầm Tô không hề nói linh tinh, nhịp tim của anh đập nhanh với cô mà nói chẳng phải là mạch mừng sao.

Thương Quân đi lấy phần thưởng cho cô, cô nhân cơ hội này để tâm trạng bình tĩnh lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!