Sầm Tô nhét cuốn sách đó vào trong tay anh, coi như không có chuyện gì tiếp tục nói: "Thật ra tôi cứ nghĩ anh sẽ khách sáo giữ tôi lại đôi câu."
"Giữ em lại làm gì? Ở lại ăn thêm mấy ngày mì tương đậu à?"
"….."
Sầm Tô cười rạng rỡ: "Ăn thêm mấy ngày mì tương đậu cũng không sao."
Thương Quân nhìn cô nói: "Ngày kia tôi đi công tác, hơn một tháng tới đều không ở Bắc Kinh, đa số thời gian đều ở Hồng Kông, cũng sẽ đến Thâm Quyến. Em ở lại Bắc Kinh làm gì?"
Hóa ra anh không giữ cô lại là bởi vì sắp phải đi công tác.
Sầm Tô: "Vậy tôi phải chọn thêm mấy cuốn, chọn ít lỡ như đọc xong anh vẫn chưa đi công tác về, muốn mượn cũng chẳng mượn được."
Thương Quân khuyên cô đừng quá tham lam: "Năm, sáu cuốn đủ cho em đọc. Nếu em đọc nghiêm túc, kiên trì viết cảm nhận đọc sách sau này không cần mượn sách nữa. Em sẽ chủ động đi mua sách em thích chứ không phải chọn theo những cuốn tôi quan tâm."
Sầm Tô suy nghĩ, cũng đúng.
Cô chọn tổng cộng bốn cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, định chọn thêm hai cuốn khác để đọc thay đổi.
Sách nhiều vô kể, khiến người ta hoa hết cả mắt. Cô xem hết từng giá sách, phát hiện ở chỗ này thậm chí có cả sách về lĩnh vực y học.
"Anh cũng hứng thú với y học sao?"
Thương Quân để mấy cuốn sách cô đã chọn xong lên mặt bàn, nghiêng mặt trả lời cô: "Đó là sách của Thương Uẩn, mua nhưng không đọc, tôi bảo quản gia chuyển hết qua đây."
Em trai và em gái đều có một tật xấu, thích mua sách nhưng không bao giờ đọc.
Sách ở chỗ của anh có một nửa là do hai đứa đóng góp.
Sầm Tô nói: "Tôi chọn một cuốn xem thử."
Thuật toán là chuyên ngành của cô, lĩnh vực y học và tin sinh học cũng vậy. Năm đó cô học song ngành, suýt chút nữa rụng hết cả tóc.
May mắn cô được thừa hưởng mái tóc đen dày của mẹ, bao nhiêu năm qua không thấy ít đi là bao.
Người trong ngành hỏi cô dùng dầu gội đầu nào.
Sách y học chiếm một nửa tủ sách, cô chọn kỹ càng chọn ra hai cuốn trong số đó.
Sách chuyên ngành đã lâu không động, bình thường cô chỉ quan tâm các bài luận văn và báo cáo nghiên cứu mới nhất.
Sầm Tô đưa hai cuốn đã chọn cho anh.
Thương Quân lo cô sẽ là Thương Uẩn tiếp theo, trước khi đọc thì thề thốt, sau khi đọc thì ngáp ngắn ngáp dài.
Anh lật trang đầu, nhìn mục lục: "Chắc chắn chọn cuốn này chứ?"
"Sách đọc giải trí cần đọc nhưng cũng không thể bỏ bê chuyên ngành." Sầm Tô nói: "Phải cố gắng kiếm tiền, kiếm nhiều tiền mua nhà rộng, rồi cho anh tiêu chút."
"Cho tôi tiêu làm gì?"
"Có người tiêu tiền mới càng có động lực kiếm tiền." Cô dựa vào mép bàn: "Anh cũng chăm chỉ kiếm tiền đi, kiếm cho tôi tiêu. Như vậy chúng ta cùng có động lực kiếm tiền."
"… Em và Thương Uẩn không hổ danh là cộng sự nhiều năm, nói chuyện nghe đều rất có lý."
Thật sự là vô cùng hoang đường.
Vừa nói chuyện với cô Thương Quân vừa tìm túi đựng sách của hiệu sách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!