Chương 20: Anh sẽ đến thăm tôi, đúng không?

Thương Quân không trả lời.

Có lẽ anh đang bận xã giao trên bữa tiệc nên không tiện xem điện thoại.

Sầm Tô đặt điện thoại xuống, kiên nhẫn chờ câu trả lời của anh.

Mải trò chuyện nên mì sốt tương đậu đã nguội, cô cúi đầu tập trung ăn.

Trên vỉa hè bên ngoài tiệm mì người qua lại tấp nập, tốp hai tốp ba người lướt qua cửa sổ, có người vội vàng có người thong thả.

Người bên ngoài cũng nhìn vào trong một cái, xem xem cô đang ăn gì.

Giống như thỉnh thoảng cô cũng sẽ tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mỗi lần nhìn ra ngoài cửa sổ cô đều vô thức liếc nhìn tòa chung cư kia.

Mãi đến khi ăn mì xong Thương Quân vẫn không trả lời tin nhắn, ngược lại nhận được điện thoại của vệ sĩ đi cùng anh.

Nhưng cuộc điện thoại này không liên quan đến Thương Quân, vệ sĩ nói với sáng nay ông cụ Triệu đã xuất viện, hiện tại tình trạng sức khỏe đã ổn định.

Đây là tin tốt.

Nhưng tin không vui là mấy cô con gái của ông cụ Triệu đã đề nghị phân chia tài sản, lý do cũng rất đường hoàng: Ông cụ đã không còn thích hợp làm việc lao lực nữa, vì sự phát triển lâu dài của công ty và gia tộc quyền cổ phần nên được sắp xếp càng sớm càng tốt, tránh để sau này mấy anh chị em lại đưa nhau ra tòa vì tranh chấp tài sản thừa kế, liên lụy đến công ty.

Vệ sĩ nói: "Mấy hôm trước Ngu Duệ đã đích thân đến bệnh viện thăm, không biết có phải đã nghe được tin anh chị em nhà họ Triệu đang tranh giành tài sản không."

Sầm Tô quan tâm, hỏi: "Tạm thời không ảnh hưởng đến Y tế Tân Duệ chứ?"

Vệ sĩ trả lời: "Cái này thì không. Nhưng nếu cứ ầm ĩ thế này sớm muộn cũng ảnh hưởng. Gần đây Tân Duệ có mấy vị trí đang cạnh tranh nội bộ, nhưng không liên quan đến bộ phận nghiên cứu và phát triển."

"Được, cảm ơn anh. Vất vả rồi."

Sau khi Sầm Tô kết thúc cuộc gọi với vệ sĩ, cô rời khỏi tiệm mì.

Gần đây tìm hiểu về Tân Duệ, mong muốn được gia nhập Tân Duệ của cô ngày càng mãnh liệt hơn.

Nếu như cô có cơ hội được gia nhập, tranh được một ít cổ phần, trở thành cổ đông của Y tế Tân Duệ, cho dù chỉ là một cổ đông nhỏ có quyền được chia cổ tức thì đối với bà ngoại mà nói, đó chẳng phải là một kiểu viên mãn khác sao.

Bác sĩ Cố nói phải giữ tâm trạng bà ngoại luôn vui vẻ, có lẽ không có chuyện gì có thể khiến bà ngoại được an ủi và vui mừng hơn việc cô được nắm giữ cổ phần từng là của "Y tế Sầm Thụy".

Cuộc đời còn dài, cô có rất nhiều cơ hội vào Tân Duệ.

Nhưng cuộc đời của bà ngoại gần như đã đến hồi kết.

Tiệm mì cách căn hộ của Thương Quân hai con phố, hai tay Sầm Tô đút vào túi áo khoác, bước chầm chậm dưới ánh mặt trời.

Lúc này trong túi áo truyền đến tiếng sóng biển êm tai, có tin nhắn đến.

Không cần đi làm, không cần họp, cô vừa đổi âm báo hôm qua.

Như vậy sẽ không bỏ lỡ bất cứ tin nhắn nào.

Cô mở điện thoại, là Thương Quân gửi tin nhắn đến nhưng không phải trả lời tin nhắn "Nếu như anh nhận được tin nhắn nhóm, anh sẽ trả lời tôi như nào?" của cô.

Thương Quân:[Gửi định vị quán mì cho tôi, tôi bảo tài xế đi đón em. Bên tôi còn lâu mới kết thúc.]

Sầm Tô nói không cần đón:[Đang tắm nắng, đi mệt tôi sẽ gọi xe.]

Thương Quân không ép buộc cô:[Trong nhà có người, em đến cứ lên nhà trước. Tôi đã nói với ban quản lý tòa nhà, em chỉ cần báo họ tên là có thể vào nhà.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!