Chương 2: Muốn tìm bạn trai như nào? Tôi giới thiệu cho cô.

Thương Uẩn dựa người vào ghế xoay, như có suy nghĩ nhìn chằm chằm đơn từ chức mấy giây.

Đầu tháng này hợp đồng của Sầm Tô và công ty đã đến hạn nhưng cô vẫn bình thản không bàn điều kiện gia hạn tiếp hợp đồng, khi đó anh ta đã có dự cảm chẳng lành.

Đúng như dự đoán.

Anh ta tắt giao diện email, gọi điện thoại cho Sầm Tô: "Có tiện nói lý do cá nhân gì khiến cô nghỉ việc không? Nếu như tôi có thể giúp đỡ cô cứ nói."

"Cảm ơn sếp Thương. Chủ yếu là lý do gia đình, mấy năm qua chỉ mải làm việc không có thời gian ở cùng người nhà. Tôi cũng mệt, muốn dừng lại nghỉ ngơi một thời gian." Giọng Sầm Tô nửa đùa nửa thật, "Đã rất lâu rồi tôi không có một mối tình tử tế, còn không yêu sẽ già mất."

"Muốn tìm bạn trai như thế nào? Tôi giới thiệu cho cô."

"….."

Sầm Tô trêu: "Sếp Thương còn hứng thú làm bà mối à?"

Thương Uẩn cười nói: "Nếu như có thể giúp mọi người san sẻ bớt phiền toái, không phải không được."

Anh ta quay lại chuyện chính: "Muốn nghỉ phép bao lâu?"

"Không phải vấn đề nghỉ dài hay ngắn." Sầm Tô không giấu: "Sau khi nghỉ ngơi tôi định đến Thâm Quyến."

"Thâm Quyến?"

"Đúng vậy. Tôi nghỉ việc không phải vì ở Tần Vận không thuận lợi, cũng không phải vấn đề đãi ngộ, chỉ muốn ở gần nhà hơn một chút."

Cô biết, lý do này rất khó thuyết phục người khác, đặc biệt là kiểu người cuồng công việc "nhìn thấy tiền là sáng mắt" như cô.

Đương nhiên Thương Uẩn không tin. Mười sáu tuổi đã rời nhà một mình ra nước ngoài du học, là người luôn có chính kiến riêng, trong mắt chỉ có công việc ngay cả chuyện yêu đương cũng phải nhường chỗ làm sao có thể vì nhớ nhà mà từ bỏ sự nghiệp.

Nếu như nói cô muốn quay về Hải Thành quê nhà tìm việc, lý do "muốn ở gần nhà hơn một chút" còn miễn cưỡng có thể chấp nhận.

Hơn nữa với tính chất công việc của cô, một khi bận rộn thì ở Bắc Kinh hay Thâm Quyến gần như chẳng có gì khác biệt.

Thương Uẩn thẳng thắn: "Bên công ty kia đưa ra điều kiện gì? Tôi có thể trả cô nhiều hơn."

"Sếp Thương, nói có thể anh không tin. Tôi vẫn chưa tìm công ty nào khác."

Lần này đến Thâm Quyến cô chỉ định tiếp xúc với mấy công ty, nếu như nói chuyện ổn thỏa cô cũng không vội nhận chức luôn. Cô cho bản thân nghỉ ngơi nửa năm trước thậm chí còn có thể nghỉ dài hơn.

Thương Uẩn thuận theo lời cô: "Nếu đã như vậy tạm thời tôi sẽ không duyệt đơn từ chức, điều này cũng không ảnh hưởng gì đến việc bàn giao công việc của cô. Cho cô hai tháng làm thời gian đệm, nếu như sau thời gian đó thay đổi suy nghĩ quyết định ở lại tôi sẽ sắp xếp vị trí mới cho cô. Nếu như vẫn quyết định đến Thâm Quyến, tôi sẽ trực tiếp phê duyệt cho cô, kể cả cấp dưới nghỉ việc cùng cô."

Sếp đã độ lượng như vậy, bày tỏ đủ thành ý làm Sầm Tô vô cùng áy náy.

"Cảm ơn sếp Thương."

"Khách sáo rồi." Anh ta nói thật, "Tôi cũng suy nghĩ cho Tần Vận thôi."

Nếu như không thể giữ cô lại, vậy thì hai bên kết thúc trong êm đẹp.

Cùng làm việc trong một ngành sau này không tránh khỏi có hợp tác, mà anh ta luôn có thói quen nhìn xa trông rộng. Huống hồ những cống hiến trong những năm qua của cô dành cho Tần Vận mọi người đều có thể nhìn thấy rõ. Về tình về lý, không cần thiết phải làm ầm lên khó xử.

Trước khi cúp điện thoại Thương Uẩn lại nói: "Cho dù có từ chức hay không, chỉ cần ngày nào cô còn ở Bắc Kinh nhìn trúng người nào trong giới tôi sẽ làm mối giúp cô."

Sầm Tô nói đùa: "Nếu như, người tôi nhìn trúng là sếp tổng Thương Quân cũng được sao?"

"….."

Đây là tự bê đá đập chân mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!