Chương 19: Nếu như có người giữ tôi lại, tôi sẽ không rời đi ngay.

Nói xong Thương Uẩn nhìn đồng hồ, mới chỉ bốn mươi lăm giây trôi qua.

Nói chỉ khuyên một phút tuyệt đối không vượt quá thời gian.

Việc tác hợp như này cần phải có chiến lược.

Trên bàn không có món nào anh ta thích, anh ta cầm dao nĩa ăn tạm mấy miếng.

Lần nào Thương Quân cũng bị mấy lời lẽ hoang đường của em trai làm cho mở mang tầm mắt.

Anh lấy điện thoại bảo quản gia gửi số điện thoại của người phụ trách tòa nhà qua.

Quản gia gọi điện thoại qua: "Có chuyện gì cháu cứ bảo chú, chú liên hệ với bên ban quản lý xử lý."

Thương Quân nói: "Đích thân cháu liên hệ với ban quản lý."

Rất nhanh quản gia đã gửi số điện thoại qua.

Thương Uẩn đột nhiên ngẩng đầu, chặn anh trai đang chuẩn bị gọi điện thoại.

Anh ta ra tay trước để chiếm thế chủ động: "Anh tính bảo ban quản lý tòa nhà xóa thông tin ra vào của em đúng không? Nếu như phải thì không cần gọi. Vừa rồi em đi lên đã thông báo với bọn họ xóa bỏ hoàn toàn thông tin của em khỏi hệ thống kiểm soát ra vào. Nơi đau lòng như này hà cớ gì em phải quay lại."

Thương Quân: "….."

Anh đặt điện thoại xuống.

Từ phản ứng của anh cả, anh ta biết mình đã đoán đúng, quả nhiên là muốn thông báo với ban quản lý tòa nhà xóa thông tin ra vào của anh ta, trong thời gian ngắn không cho phép anh ta đến đây nữa.

Thật ra anh ta cũng không thật sự bảo ban quản lý tòa nhà xóa sạch thông tin của mình, vừa rồi chẳng qua nhanh trí nghĩ ra trong lúc cấp bách.

Hai, ba mươi năm sống chung, tính cách anh ta như nào anh cả hiểu rõ vô cùng.

Đồng thời anh ta cũng hiểu rõ tính tình của anh cả.

Vậy nên lần nào cũng phải đấu trí đấu sức như này, đoán rồi lại đoán.

Bất phân thắng bại.

Lần này anh ta thắng.

Thật ra cho dù xóa thật cũng chẳng ảnh hưởng đến tình cảm của hai anh em.

Bởi vì không chỉ bị xóa một lần.

Điều khác biệt duy nhất chính là những lần trước đều là quản gia thông báo cho người phụ trách tòa nhà.

Mà lần này anh cả muốn đích thân gọi điện.

"Chỉ anh cảm thấy em ngứa mắt? Anh có biết —"

Thương Quân tiếp lời: "Có biết rằng có người em trai như em là phúc phần của anh, bao nhiêu người mong mà chẳng được, đúng không? Bây giờ em cứ hỏi trong giới xem ai muốn phúc phần này, anh bù thêm tiền tiễn đi."

"….."

Thương Uẩn tức đến bật cười.

Thương Quân ra hiệu: "Ăn đi."

Anh muốn yên tĩnh một lúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!