Sự yêu thích của cô đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, không ai có thể là ngoại lệ của cô. Giang Minh Kỳ từng nếm trải điều đó, vì vậy việc cô chuyển tình cảm sang Thương Quân anh ta không hề ghen tị, phần nhiều là bất lực.
Anh ta chỉ hy vọng cô đừng lãng phí thời gian vào một người không có kết quả, quay đầu lại nhìn anh ta.
"Sầm Tô, em thích điểm gì ở Thương Quân?"
Thương Quân có, anh ta cũng không thiếu.
Sầm Tô nói: "Tôi thích anh ấy yêu đọc sách."
Đột nhiên Giang Minh Kỳ không nói gì, im lặng uống nước.
Dù là ngoại hình hay khí chất, Giang Minh Kỳ đều vô cùng nổi bật, nếu không, trước đây Sầm Tô cũng chẳng thích anh ta.
Nhưng về khoản đọc sách này quả thật không thể nào so với Thương Quân.
Từ khi tốt nghiệp đại học, anh ta chưa từng lật một trang sách nào.
Anh ta chậm rãi uống nước, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt rực rỡ đó của cô: "Sầm Tô, em đang bắt nạt anh."
Những lời trêu ghẹo kiểu này bây giờ Sầm Tô không đáp lại nữa, có đáp lại cũng là với Thương Quân.
"Uống xong nhanh chóng —" về đi.
Còn chưa nói xong giọng nói đột nhiên dừng lại.
Giang Minh Kỳ chỉ thấy cô đi về phía sau lưng mình, nụ cười nơi khóe môi lan ra. Mỗi cái liếc nhìn đều vô cùng rạng rỡ, so với vừa rồi như hai người khác nhau.
Theo ánh mắt của cô, anh ta vội vàng quay người lại.
Giang Minh Kỳ kinh ngạc nhìn người đi tới, nếu như là Thương Uẩn đi lên anh ta sẽ không hề bất ngờ. Nhưng người với tác phong luôn điềm tĩnh và chu toàn như Thương Quân, rõ ràng biết anh ta ở trên này thì không thể nào hành động đường đột như vậy.
Tuy nhiên người đàn ông mặc áo khoác đen trước mặt lại chính là Thương Quân.
Đối phương không khác gì so với mọi khi, vẻ mặt điềm tĩnh khiến người khác không thể nhìn thấu suy nghĩ.
Giống như Giang Minh Kỳ, lúc đầu Sầm Tô cũng không dám tin người bước từ thang máy ra là Thương Quân.
So với sự ngạc nhiên của Giang Minh Kỳ, cô càng cảm thấy bất ngờ hơn.
Cô không hỏi Thương Quân sao anh lại lên đây?
Có một số cảm xúc sợ ngay cả chính anh cũng không nói rõ được.
Giang Minh Kỳ mỉm cười, hỏi người đi đến: "Anh cũng lên đây xin nước uống à?"
"Trong xe tôi có nước."
Trong lúc nói chuyện, Thương Quân đã đi đến gần, anh và Sầm Tô nhìn nhau một lát sau đó anh quay đầu liếc nhìn chiếc cốc trong tay Giang Minh Kỳ. Nước trong cốc chỉ còn một nửa: "Mau uống đi, uống hết tôi đi xuống cùng cậu."
Hai người đều đứng đó, chỉ có Giang Minh Kỳ ngồi.
Rõ ràng bị áp đảo về khí thế, anh ta đứng dậy: "Không phải anh lên tìm Sầm Tô à?"
Thương Quân: "Không phải, tìm cậu."
Giang Minh Kỳ cười một cách khó hiểu: "Không phải anh muốn gặp em càng ít càng tốt sao?"
Thương Quân: "Thế nên tôi mới dành mấy phút ở dưới đó chuẩn bị tâm lý, miễn cưỡng lắm mới lên đây tìm cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!